Chương 45
"Tôi đã làm mấy chuyện như thế lúc nào vậy? Cô nói nghe có vẻ thật lắm đấy, có cần gọi Trường phòng Lưu tới đối chất luôn không?" Lâm Sơ Tế nghe xong ghi âm, trong mắt lóe lên sự châm biếm.
Đúng là bịa chuyện giỏi thật, đến mức bịa ra chuyện cô và Lưu Ngạn đi thuê phòng, mà cô là người trong cuộc lại không hề hay biết.
Đinh Bình Bình hít sâu một hơi, không ngờ Lâm Sơ Tế lại dám làm lớn chuyện công khai như vậy.
"Cô bị thần kinh à, còn dám ghi âm nữa.
Cô có biết như vậy là xâm phạm quyền riêng tư không?" Cô ta tức đến đỏ cả mắt, giơ tay định giật lấy điện thoại của Lâm Sơ Tế.
Lâm Sơ Tế nghiêng người né tránh, giọng bình tĩnh, đôi mắt trong trẻo ánh lên sự sắc bén "Là cô bôi nhọ tôi trước mà.
"Tôi sẽ đi gọi Trưởng phòng Lưu ra đây để chúng ta nói chuyện rõ ràng" Nói xong, cô sải bước đi thẳng đến cửa văn phòng của Trưởng phòng, gõ cửa nói "Trưởng phòng Lưu, tôi là Tiểu Lâm.
" Lưu Ngạn cười thầm, nhanh vậy đã nghĩ thông rồi sao.
"Vào đi.
Có chuyện gì sao?" Anh ta giả vờ nghiêm túc hỏi.
Lâm Sơ Tế khẽ mỉm cười "Trưởng phòng Lưu, làm phiền anh ra ngoài một chút, bên này có chuyện gấp cần anh xử lý.
" Có chuyện tìm đến mình? Vậy thì càng hay.
Lưu Ngạn hắng giọng, nở nụ cười một cách giả tạo "Được thôi " Lưu Ngạn theo Lâm Sơ Tế bước ra ngoài, phát hiện trước cửa có một đám người đang đứng.
Định Bình Bình đang siết chặt các ngón tay, vẻ mặt căng thẳng.
"Có chuyện gì xảy ra vậy?" Lưu Ngạn hỏi với vẻ khó hiểụ
"Trưởng phòng Lưu, có người tung tin đồn rằng chúng ta có quan hệ không đứng đắn, nói rằng tối qua chúng ta đã đi thuê phòng khách sạn.
" Lâm Sơ Tế lấy điện thoại ra, giọng nói bình thản, nhưng lại khiến mọi ánh nhìn không thể không đổ dồn về phía cô.
Gần đây, những ám chỉ và quấy rối của Lưu Ngạn ngày càng rõ ràng, khiến Lâm Sơ Tế vô cùng khó chịụ
Cô cũng muốn nhân cơ hội này để dập tắt ý đồ của anh ta.
Lưu Ngạn nghe xong đoạn ghi âm, sắc mặt tối sầm, biểu cảm cứng đờ.
Lâm Sơ Tế lại dám công khai chuyện này trước mọi người, khiến mọi toan tính của anh ta đều tan vỡ.
Không ngờ một người trông có vẻ hiền lành, trầm lặng như Lâm Sơ Tế lại là một người cứng rắn như vậy.
Lưu Ngạn đành phải gượng cười như thể tất cả đều là trò cười vô lý, đứng trước mặt mọi người giải thích "Những gì trong đoạn ghi âm hoàn toàn là chuyện bịa đặt vô căn cứ.
" "Tối qua tôi họp đến tận nửa đêm, về đến nhà đã là rạng sáng, nếu không tin tôi có thể gọi vợ tôi ra làm chứng.
Giữa tôi và Tiểu Lâm không hề có bất kỳ mối quan hệ không đúng mực nào.
" Cả đám đông xôn xao, lời đồn lập tức bị đánh tan.
Lưu Ngạn còn dám gọi vợ mình ra làm chứng, chứng tỏ giữa anh ta và Lâm Sơ Tế thực sự không có gì khuất tất.
Lưu Ngạn liếc mắt, vẻ mặt nghiêm nghị, chỉ tay về phía Đinh Bình Bình, nghiêm khắc quát "Có thời gian rảnh rỗi đi nói xấu sau lưng người khác, sao không dùng để nâng cao năng lực của mình? Nếu tôi còn nghe thấy ai lan truyền những lời đồn vô căn cứ như vậy, tôi sẽ báo cáo lên lãnh đạo công ty.
" Đinh Bình Bình bị mắng đến mức không dám ngẩng đầu lên, mặt mày tái nhợt.
Cô ta biết lần này mình tiêu rồi.
Không có lãnh đạo nào có thể dung túng cho cấp dưới bịa đặt chuyện liên quan đến mình.