Chương 41
Lục Diễm cảm thấy đây là Lâm Sơ Tế tự dâng tới cửa, không thể không nhận.
Anh không cho phép phản kháng, giữ chặt gáy cô, cơ thể nhỏ bé yếu đuối khó khăn chịu đựng sức mạnh thô bạo của người đàn ông.
Lâm Sơ Tế run rẩy, cả người bị Lục Diễm giam chặt trong lòng, ngón tay siết chặt lấy áo ba lỗ trước ngực anh.
Cô ngửa đầu, hé môi bối rối, muốn hít thở, nhưng chỉ nhận lại nụ hôn càng nồng nhiệt quấn quýt hơn.
không được ăn.
Lục Diễm bao trùm lấy toàn bộ cơ thể của Lâm Sơ Tế, người phụ nữ trong vòng tay anh thở hổn hển, yếu ớt đẩy anh ra "Lục... Diễm... đừng cắn môi tôi nữa... anh nặng quá.
" Cô nghiêng khuôn mặt nhỏ đỏ bừng sang chỗ khác, muốn trốn tránh, nhưng lại bị bàn tay to lớn của người đàn ông kéo về, bất lực chịu đựng những nụ hôn nóng bỏng như mưa bão.
Lục Diễm bế Lâm Sơ Tế lên đặt trên đùi mình, đỡ lấy hông cô.
Đang chìm đắm trong nụ hôn thì xe bất ngờ phanh gấp, dừng lại.
Hai người bị quán tính đẩy về phía trước, sau gáy Lâm Sơ Tế suýt đập vào lưng ghế trước.
Kiều Hi hoảng hốt "Nguy hiểm quá, suýt nữa thì đâm phải con chó... " Anh quay đầu lại "Ông chủ, chúng ta đến nơi rồi... ơ?" Kiều Hi ngớ người, lúc này mới thấy rõ bộ dạng của Lục Diễm và Lâm Sơ Tế, mặt lập tức đỏ bừng, vội vàng quay ngoặt đầu đi.
Lục Diễm hít sâu một hơi lạnh, đôi mắt sắc bén ngước lên, im lặng nhìn anh ta mấy giây "Cậu làm việc tốt đấy, Kiều Hi.
" Nói xong, anh cúi người xuống xe, bế Lâm Sơ Tế ra ngoài.
Trước khi đi còn quay đầu lại, giọng lạnh lùng đến cực điểm "Tháng này trừ một nửa lương, mang đi cứu trợ chó hoang, để chúng đỡ lao ra chắn xe của cậụ
" Kiều Hi tức giận dậm chân, kiểu người gì cơ chú Lục Diễm đặt Lâm Sơ Tế lên giường, vuốt mái tóc rối ra sau tai cô "Ngoan nào, tôi đi xả nước nóng cho em tắm.
" Nói xong, Lục Diễm bước vào phòng tắm.
Lâm Sơ Tế vẫn cảm thấy rất nóng, lăn lộn trên giường, cởi áo khoác ngoài, rồi ngủ thiếp di.
Khi Lục Diễm trở lại phòng, thấy Lâm Sơ Tế đã ngủ say, miệng khẽ nhóp nhép.
"Thật là không biết nghe lời.
" Vẻ mặt Lục Diễm dưới ánh đèn dần trở nên dịu dàng.
Anh nhéo nhẹ gò má mềm mại của cô gái, từ bỏ ý định gọi cô dậy đi tắm.
Anh kéo chăn đắp cho cô, người phụ nữ mơ màng bỗng lăn sang bên cạnh, bất ngờ kéo mạnh anh xuống.
Anh không kịp phản ứng, ngã thẳng xuống giường.
Lâm Sơ Tế nhào tới, gối đầu lên ngực anh, hai chân quấn lấy chân anh, tay cũng vô thức siết chặt lấy eo anh, cả người như một con bạch tuộc quấn chặt lấy anh.
Cô mím đôi môi bóng, không chút phòng bị, ngủ rất yên bình.
Cô dường như không biết hành động này trước mặt một người đàn ông có ý nghĩa gì.
Ngón chân Lâm Sơ Tế còn cọ nhẹ vào bắp chân anh.
Toàn thân Lục Diễm đã nóng bừng, cơn nóng bức bị kìm nén trong xe lúc nãy bùng cháy trở lại.
Anh nghiêng người đè lên Lâm Sơ Tế, hương thơm trên người cô khiến môi lưỡi anh khô khốc.
Ánh mắt Lục Diễm lướt qua bờ ngực phập phồng của cô.
Lâm Sơ Tế bình thường thích mặc quần áo rộng rãi, nhưng thân hình cô lại rất quyến rũ, vòng một đầy đặn, vòng eo thon gọn.
Nụ hôn của Lục Diễm rơi xuống cổ cô, bỗng nhiên cơ thể cứng đờ, dừng lại.
Anh lập tức chống người ngồi dậy, kéo chăn quấn chặt lấy cô.
Ánh mắt anh sâu thẳm khó dò, nhắm mắt nhịn xuống, thấp giọng chửi thầm một câụ
Chỉ được nhìn, không được ăn.