Chương 39
" Lâm Sơ Tế không cam lòng nhìn anh, hai má phồng lên vì tức giận, trong mắt là vẻ vừa phẫn nộ vừa bất lực vô cùng đáng yêụ
Lục Diễm nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên, xoa đầu cô an ủi "Để anh xử lý.
" Anh ngẩng đầu, thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên lạnh lùng nghiêm nghị "Gọi chủ nhà hàng của các người ra đây.
" Quản lý nhà hàng đã làm ở nhà hàng cao cấp này nhiều năm, nhìn thấy người đàn ông trước mặt có diện mạo xuất chúng, toàn thân tỏa ra khí thế mạnh mẽ, nếu không phải vì quần áo anh ta cũ kỹ và đôi mắt mang theo vài phần hung hãn, suýt nữa ông ta đã tưởng đây là ngôi sao điện ảnh hoặc cậu ấm nhà giàu nào đó.
Cũng chỉ là một thằng nghèo rớt, còn bày đặt lên mặt.
Quản lý nhà hàng hừ lạnh, khinh thường nói "Ông chủ của chúng tôi đâu phải ai muốn gặp là gặp được?" "Nếu ông ta không ra, có tin nhà hàng này ngày mai sẽ phải đóng cửa không?" Lục Diễm nhìn thẳng vào ông ta, giọng nói đầy uy hiếp, ánh mắt lạnh lùng sắc bén như chim ưng.
Quản lý nhà hàng nuốt nước bọt, bị khí thể của Lục Diễm làm cho khiếp sợ, mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng sau lưng.
Ngón tay ông ta run lên "Các người cứ chờ đó, để xem chủ nhà hàng đến xử lý các người thế nào " Chỉ vài phút sau, quản lý nhà hàng đã dẫn theo ông chủ nhà hàng bước vào, vừa đi vừa nói "Ông chủ, chính bọn họ gây chuyện Nhất định phải báo cảnh sát bắt bọn họ lại " Ông chủ vừa nhìn thấy Lục Diễm đang ngồi lạnh lùng tại bàn ăn, sắc mặt lập tức thay đổi.
Cả chân tay ông ta bỗng cảm thấy mềm nhũn như mất hết sức lực, không nghe theo điều khiển.
Sao lại đụng trúng nhân vật lớn này chứ? "Ông chủ, để tôi kể cho ông nghe đầu đuôi sự việc, hai người này thật sự quá trơ trẽn... " Quản lý nhà hàng còn chưa nói hết câu, đã bị ông chủ ngắt lời.
"Câm miệng cho tôi " Ông chủ trợn trừng mắt, nghiến răng quát lớn, chỉ vào đầu quản lý nhà hàng "Cậu, còn cả hai nhân viên phục vụ gây chuyện kia, cút ra đây hết cho tôi Lập tức xin lỗi hai vị khách này " "Ông chủ, chúng tôi... " Quản lý nhà hàng và hai nhân viên phục vụ đều ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Chủ nhà hàng vừa lau mồ hôi đầy đầu, vừa quát tháo "Tôi đã dạy dỗ các người thế nào hả? Khách hàng là thượng đế, thương hiệu của nhà hàng chúng ta chính là hương vị và c dịch vụ Các người làm việc kiểu gì vậy hả?" Quản lý nhà hàng và hai nhân viên phục vụ bị mắng té tát, hai nhân viên phục vụ cũng bị dọa đến mức không dám phản kháng, lập tức cúi đầu, khom người xin lỗi "Xin lỗi, chúng tôi vừa rồi không cố ý nói như vậy.
Thật sự xin lỗi, xin lỗi.
" Lục Diễm làm như không nghe thấy, ngồi tại chỗ tiếp tục rót nước, còn Lâm Sơ Tế bên cạnh thì mặt đầy vẻ bối rối.
"Nhà hàng dưới trướng Tập đoàn Lạc Thị lại đối xử với khách hàng như vậy sao?" Lục Diễm thản nhiên hỏi, ánh mắt lạnh lùng.
Ông chủ lập tức hiểu ý, không vui nhìn quản lý nhà hàng và hai nhân viên phục vụ "Được rồi, ra ngoài hết đi.
Ngày mai ba người khỏi cần đến làm nữa " Nói xong, ông ta lại cung kính mỉm cười với Lục Diễm và Lâm Sơ Tế "Tôi sẽ không làm phiền hai vị dùng bữa nữa, muốn ngồi bao lâu cũng được, muốn gọi món gì cứ thoải mái, toàn bộ đều miễn phí.
" Thấy ông chủ nhà hàng dẫn người rời đi, Lâm Sơ Tế mới dần hoàn hồn từ vẻ mặt kinh ngạc.