Chương 34
Em không biết thử nghiệm thuốc sẽ gây hại cho cơ thể sao?" Vẻ mặt này của Lục Diễm khiến tim Lâm Sơ Tế run lên một nhịp.
Cô rút một tờ khăn giấy bên cạnh, cố gắng giữ bình tĩnh lau môi, cứng đầu nói "Dựa vào đâu mà không cho tôi đi chứ? Bây giờ tôi đang rất cần tiền, không còn cách nào khác.
" Ánh mắt sâu thẳm của Lục Diễm hiện lên sự giận dữ như muốn ăn tươi nuốt sống người khác "Rốt cuộc em thiếu tiền đến mức nào.
? Tôi là chồng em, nếu em gặp khó khăn sao không nói với tôi, lại định làm chuyện như vậy?" Rất thiếu, từ nhỏ đã thiếu, Lâm Sơ Tế thậm chí chỉ muốn sống trong đống tiền.
Hốc mắt Lâm Sơ Tế hơi đỏ, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản, không chút sợ hãi "Chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa.
Trước đây anh cũng đã nói, chúng ta không can thiệp vào chuyện của nhaụ
Tôi làm sao có thể mở miệng nhờ anh được?" Lục Diễm như thể đấm một cú vào bông, cứng họng không nói nên lời.
Anh dùng tay xoa xoa đầu chân mày, ngực trào dâng một nỗi bực bội khó tả, đứng phắt dậy buông lời "Chúng ta cứ bình tĩnh trước đã, rồi sẽ giải quyết vấn đề này.
" Lục Diễm đóng cửa bước ra ngoài, gió mát đêm hè kèm theo tiếng ve kêu rả rích.
Trong làn gió đêm mát lành thoảng mùi hương hoa hồng dịu nhẹ, là những bông hồng Lâm Sơ Tế trồng trên ban công Thân hình cao lớn của người đàn ông tựa vào cửa, những đường nét anh tuấn được ánh trăng bao phủ.
Lục Diễm nhận ra tối nay mình đã vượt quá giới hạn rồi.
Trước khi kết hôn, anh thực sự không có chút thiện cảm nào với người phụ nữ đó, cũng chẳng hề định sống như vợ chồng thực sự với cô.
Anh không ngờ rằng giờ đây mình lại hối hận.
Ánh mắt lạnh lùng của Lục Diễm trở nên mờ mịt, khó đoán.
Từ khi nào mà anh lại để tâm đến cô như vậy? Anh xoa ấn đường, nhắm chặt mắt, cố gắng đè nén cảm xúc khó hiểu này.
Lâm Sơ Tế đứng bên bàn, dọn dẹp bát đĩa.
Cánh cửa bất ngờ mở ra, bóng dáng cao lớn của Lục Diễm bước tới.
Anh nhận lấy đống bát đĩa trong tay cô, nhẹ nhàng nói "Để tôi rửa.
" "Anh quay lại làm gì?" Lâm Sơ Tế tưởng anh sẽ không quay lại nữa, tức giận giật lại bát đĩa, ôm chặt vào lòng, dầu mỡ dính cả lên áo.
"Không cần anh rửa, lát nữa lại làm vỡ cho mà xem.
" "Không quay lại? Để em trốn ở đây mà khóc à?" Lục Diễm nhìn thấy đôi mắt hơi đỏ của cô, ánh mắt anh trầm xuống, đưa tay chạm vào má cô.
"Đừng đụng vào tôi Ai khóc chứ " Lâm Sơ Tế hoảng hốt lùi lại hai bước, đôi mắt đỏ hoe sưng húp, vẫn không chịu thua mà trừng trừng nhìn anh bằng ánh mắt kiêu hãnh chẳng sợ trời không sợ đất.
Lục Diễm cảm thấy đau đầu, không dám mạnh tay.
Cô vợ nhỏ của anh giống như một đóa bạch hoa mỏng manh, dường như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ nát.
Anh chống tay lên bàn, dồn Lâm Sơ Tế vào góc, thân hình cao lớn như bức tường thành vây kín lấy cô.
Đôi mắt lạnh lùng khóa chặt vào ánh nhìn bướng bỉnh không chịu khuất phục kia.
Giọng anh bất đắc dĩ mà chậm rãi "Chuyện thử thuốc, tóm lại em đừng đi vội, nói không chừng sẽ nhanh chóng có nguồn thu khác.
Nghe lời có được không?" "Tôi không nghe, anh thì làm được gì?"Lâm Sơ Tế cười khẩy, ánh mắt sáng quắc nhìn anh.
Đôi mắt sâu thẳm của Lục Diễm lóe lên vẻ lạnh lùng, ánh nhìn nghiêm túc mà đáng sợ, anh ghé sát tai cô, lạnh giọng nói "Có rất nhiều cách để trị phụ nữ.
Dù sao tôi cũng là kẻ lưu manh, chẳng sợ gì cả.