⬅ Trước Tiếp ➡

Cố Hữu Kỳ cười rạng rỡ "Anh lúc nào cũng rảnh, không vội.
Anh dẫn em đi làm quen với môi trường công ty nhé?" "Vâng, cảm ơn Cố sư huynh.
" Lâm Sơ Tế theo Cố Hữu Kỳ bước vào thang máy, nụ cười trên mặt cô lập tức cứng đờ.
Bên trong thang máy còn có một người đàn ông với nụ cười rất đẹp.
"Chúng ta lại gặp nhau rồi, cô Lâm.
" Hàn Quan Ngôn mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt sắc bén đảo qua hai người bọn họ.
chua' đây này "Chào buổi sáng, Hàn Tổng.
" Lâm Sơ Tế cúi đầu, lễ phép chào hỏi.
Không ngờ lại gặp Hàn Quan Ngôn nhanh như vậy.
"Sau đó có gặp thêm vấn đề gì nữa không?" Hàn Quan Ngôn ấn nút tầng 10, ánh mắt liếc nhìn Lâm Sơ Tế, trong mắt vẫn ngập tràn ý cười.
Lâm Sơ Tế giật mình, không ngờ anh ta lại hỏi như vậy.
Rõ ràng giữa họ chỉ mới gặp mặt một lần.
Phó Tổng Tập đoàn Lạc Thị đúng là quá quan tâm tới nhân viên rồi.
"Không có vấn đề gì cả.
Cảm ơn Hàn Tổng" Lâm Sơ Tế nặn ra một nụ cười khách sáo.
Hàn Quan Ngôn liếc sang Cố Hữu Kỳ bên cạnh, hỏi "Vị này là?" "Hàn Tổng, tôi tên là Cố Hữu Kỳ.
Nếu có chuyện gì, tôi sẽ quan tâm chăm sóc cô ấy, xin anh yên tâm.
" Cố Hữu Kỳ thản nhiên liếc nhìn Lâm Sơ Tế, ánh mắt ngập tràn sự dịu dàng quan tâm.
Hàn Quan Ngôn quả là người tinh tường, nhìn thấu mọi thứ trong nháy mắt.
Nụ cười trên mặt anh dần tắt.
Đúng lúc đó, cửa thang máy vang lên một tiếng "ting", Hàn Quan Ngôn nở nụ cười hàm ý sâu xa rồi thản nhiên bước ra ngoài.
Hai người này trông có vẻ rất thân thiết.
Hàn Quan Ngôn thầm bật cười trong lòng, xem ra có người sắp 'dậy chua' đây này.
Đến giờ tan làm, mây đen kéo tới che khuất ánh sáng, bầu trời trở nên âm ụ
Lâm Sơ Tế và Cố Hữu Kỳ vừa trò chuyện vừa cười bước ra khỏi tòa nhà.
Nam thanh nữ tú, thu hút ánh nhìn của không ít người đi đường, nhiều người còn đoán họ có phải người mẫu của công ty thời trang nào không Lục Diễm ngồi trong một chiếc xe ở góc phố, đôi mắt sâu thẳm ẩn trong bóng tối, chỉ khi nhìn thấy đôi nam nữ xứng đôi kia khuất dần nơi góc phố, ánh mắt anh mới chịu rời đi.
"Anh xem, em nói có sai đâụ
" Hàn Quan Ngôn tươi cười rạng rỡ, ngồi bên cạnh còn không quên thêm dầu vào lửa, mang theo chút ý cười trêu chọc.
Lục Diễm không hiểu vì sao tâm trạng mình lại bực bội đến vậy.
Anh mở cửa xe bước xuống, ánh mắt tối sầm, ném lại một câu về phía người trong xe Chuyện liên quan quái gì đến cậu, lo mà quản bản thân cho tốt vào Sau khi tạm biệt Cố Hữu Kỳ, Lâm Sơ Tế liền rẽ vào con đường tắt, định đi ra phố bên cạnh để bắt xe buýt.
Vừa bước vào con hẻm nhỏ, bờ vai cô bị ai đó vỗ nhẹ.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên "Đi đâu thế, bảo bối?" Giọng nói của người đàn ông này vô cùng quen thuộc.
Lâm Sơ Tế quay đầu lại, thấy Lục Diễm đang đứng ngay sau lưng mình.
"Quanh đây đông vậy, anh gọi linh tinh cái gì thế?" Lâm Sơ Tế cuống lên, vội vàng liếc nhìn xung quanh, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì ngượng, may mà không có ai nghe thấy.
"Gọi vợ mình thì phạm pháp à?" Lục Diễm giơ tay chọc nhẹ vào má cô, khóe môi khẽ cong lên.
Anh lấy chiếc túi đeo vai trên người Lâm Sơ Tế, quấn mấy vòng dây rồi cầm trong tay, đi sóng bước cùng cô về phía trước.
"Sao anh lại ở đây?" Lâm Sơ Tế vội chuyển chủ đề.
"Đi ngang qua đây thôi, thấy em đi cùng một gã đàn ông, còn tưởng hai người sắp vào khách sạn, định bắt gian tại trận.


⬅ Trước Tiếp ➡