⬅ Trước Tiếp ➡

Lâm Sơ Tế ngây người khi những món với tưởng tượng "Lục Diễm à, cậu nặng lời quá rồi.
Làm mẹ thì nhất thời nóng giận mới mắng con cái vài câu, không thể coi là thật được.
" Đặng Nhã Phi lập tức đổi sang vẻ mặt tươi cười, nhưng ánh mắt thì dán chặt vào đống hàng hiệu được đóng gói tinh xảo kia.
"Không cần nhiều lời.
" Lục Diễm lạnh lùng nhìn bọn họ, không hề có chút động lòng.
Những lời giải thích nhạt nhẽo như vậy chẳng đáng để nghe.
Trợ lý bên cạnh là Kiều Hi thấy vậy, liền chạy tới nhanh chóng đóng gói đồ đạc lại, xách lên tay.
Lục Diễm cũng không nói thêm gì nữa, kéo Lâm Sơ Tế rời khỏi Lâm Gia.
Phía sau, Đặng Nhã Phi và Lâm Sơ Tuyết chỉ có thể sốt ruột giậm chân tại chỗ.
Đi đến ngã rẽ bên ngoài, Lục Diễm mới buông tay Lâm Sơ Tế ra, sự lạnh lùng giữa đôi mày cũng vơi đi nhiều "Sáng "Xin lỗi, tôi có chút việc nên đến muộn.
" Lục Diễm đứng chắn ở cửa, toàn thân toát lên vẻ uy nghiêm, khiến Lâm Sơ Tế không thể nhúc nhích.
"Sao anh lại đến đây? Tôi muốn về, tránh ra.
" Trong giọng nói của Lâm Sơ Tế vẫn còn chứa đựng sự tức giận và nỗi đau đè nén từ nãy giờ.
Lục Diễm liếc thấy đôi mắt cô hơi đỏ, ánh mắt sắc lạnh của anh quét một vòng khắp căn phòng.
Anh nắm lấy cổ tay nhỏ bé của Lâm Sơ Tế, siết chặt trong lòng bàn tay, môi mỏng khép lại, giọng nói bình thản nhưng kiên định "Không vội.
" Anh kéo Lâm Sơ Tế trở lại phòng khách.
Kiều Hi thở hổn hển mang những túi đồ lớn nhỏ đã mang đến, đặt xuống phòng khách rồi bắt đầu mở từng cái ra một.
Lau mồ hôi trên trán, Kiều Hi lùi về phía sau Lục Diễm, thầm thở dài công việc này đúng là cần có sức lực.
Lâm Sơ Tế ngây người khi những món quà được mở ra, bên trong toàn là đồ hiệu xa xỉ, trang sức, đồng hồ, rượu vang, còn có rất nhiều món đồ cô chưa từng thấy, giống như đồ cổ.
Những món đồ này chẳng lẽ cũng là đồ nhái Lục Diễm xoay xở từ tay bạn bè? Mặc dù Lâm Gia không phải là đại gia, nhưng cũng coi như đã thấy nhiều, làm sao những thứ này có thể thoát khỏi đôi mắt tinh tường của họ? "Mắt bọn họ rất tinh.
Nếu họ phát hiện là đồ giả thì anh cứ nói là do tôi mua " Lâm Sơ Tế khẽ kéo tay áo Lục Diễm, nhón chân thì thầm bên tại anh.
Khóe môi Lục Diễm thấp thoáng một nụ cười nhạt.
Anh cũng không biết mình đang cười cái gì, có lẽ là vì lần đầu tiên có người cho rằng anh tặng đồ giả, cũng có thể là vì chút ý bảo vệ nho nhỏ trong giọng nói của Lâm Sơ Tế.
Anh khẽ gãi lòng bàn tay mềm mại của Lâm Sơ Tế "Yên tâm, tôi chưa bao giờ tặng đồ giả.
" Đặng Nhã Phi và Lâm Sơ Tuyết sững sờ vài giây mới lấy lại tinh thần, mắt nhìn chằm chằm đến ngây dại.
Bọn họ cũng từng thấy qua nhiều thứ, những món đồ này cộng lại đã đáng giá cả gia tài.
Đặng Nhã Phi nở nụ cười thân thiện, làm bộ làm tịch nói "Lục Diễm đến là được rồi, mang quà làm gì chứ.
Hơn nữa những món quà này đều quá quý giá, chúng tôi sao dám nhận đây.
" Sự chú ý của Lâm Sơ Tuyết hoàn toàn bị bộ trang sức kim cương trên bàn thu hút, cô ta còn nhìn thấy một chiếc vòng tay là sản phẩm đặt riêng trong cửa hàng trang sức mà cô ta yêu thích nhất.
Đang định đưa tay lấy lên đeo thử, thì chiếc hộp nhung xanh đã lập tức bị đóng lại.
Lục Diễm đã nhanh chóng bước tới, thu hết đồ về.


⬅ Trước Tiếp ➡