⬅ Trước Tiếp ➡
 
Lúc trước Sa Chức Tinh mặc lễ phục, vừa vào phòng đang chuẩn bị thay đồ nên khóa sau lưng đã bị kéo ra, lễ phục lỏng lẻo lỏng lẻo treo hai bên vai, da thịt mượt mà đều bị lộ ra.
 
Da thịt của cô rất trắng, oánh nhuận trong suốt thậm chí còn mang theo một màu hồng phấn nhàn nhạt, giống như ngọc hạng nhất, dưới ánh đèn màu ngà càng như tản ra ánh sáng, mông lung mê ly dụ hoặc. Xương quai xanh tinh tế giống như bươm bướm vỗ cánh muốn bay lộ ra sự gợi cảm không hợp với mặt của cô.
 
Lạc Hi Thần không ngờ rằng bản thân còn chưa kịp đứng vững trong phòng đã có thể gặp được cảnh đẹp như này, ánh mắt của anh nhìn chằm chằm vào bờ vai tinh xảo của cô không hề di chuyển.
 
Lúc đầu Sa Chức Tinh không biết anh đang nhìn cái gì, cho đến khi ánh mắt của anh u tối dùng tốc độ cực kỳ chậm rãi dời xuống người cô thì cô lập tức sửng sốt, trên mặt đỏ ửng hét lên một tiếng.
2: Cậu Lạc đến thăm
 
Sau đó màn cửa "roẹt" một cái bị kéo lại.
 
"Cũng không phải chưa từng nhìn." Ngoài cửa sổ giọng nói của Lạc Hi Thần trầm thấp giống như kìm nén nụ cười như có như không.
 
"Đó là khi còn bé!" Sa Chức Tinh tức giận ném một cái gối ôm ra ngoài cửa sổ.
 
Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng kêu đau của Lạc Hi Thần.
 
Sa Chức Tinh sửng sốt một chút.
 
Từ khi nào tay của cô lại nhắm chuẩn như vậy?
 
Lạc Hi Thần đứng ngoài ban công của phòng mình, trong tay ôm một con gấu bông hình khủng long vừa bay ra từ cửa sổ của phòng đối diện.
 
Nhìn thú bông mấy lần, nghĩ đến dáng vẻ đỏ mặt của Sa Chức Tinh thì anh đặc biệt thấy thuận mắt.
 
Đúng vậy, thuận mắt, dáng vẻ hoảng hốt của Sa Chức Tinh làm anh cảm thấy còn hấp dẫn hơn so với những phụ nữ cởi sạch quần áo quấn quanh anh.
 
Sa Chức Tinh kéo rèm cửa xong trực tiếp đi vào nhà tắm, rửa mặt ngâm mình, tắm táp khoảng nửa tiếng chuẩn bị thay đồ, nhưng bàn tay mò hoài mà vẫn không thấy quần áo đâu.
 
Đôi mắt đang nhắm mở ra, Sa Chức Tinh hơi sửng sốt ánh mắt nhìn vào chỗ trống rỗng chuyên đặt quần áo.
 
Không mang vào.
 
Vừa nãy cô đã lấy quần áo nhưng lúc đi vào nhà tắm nửa đường lại bị Lạc Hi Thần quấy rầy nên cô quên mang theo...
 
Quan trọng nhất chính là hình như cửa phòng của cô không khóa...
 
Sa Chức Tinh ảo não vỗ đầu mình, âm thầm xếp Lạc Hi Thần vào thành phần gây chuyện.
 
Lần này cô phải làm gì đây?
 
Lúc này trong phòng khách dưới lầu vì có người đến thăm nên hơi náo nhiệt.
 
⬅ Trước Tiếp ➡