"Đối phương một mình bỏ chạy, sợ bị các anh phát hiện, nhất định sẽ không dám dùng mấy loại dụng cụ chiếu sáng như đuốc, lửa gì đó."
"Trong núi này tối om, tất nhiên cô ta sẽ đi rất chậm, cho nên nếu các anh muốn đuổi theo thì bây giờ chắc vẫn còn kịp." Trâu Ngụy Nhiên đứng lên, cau mày nhìn về phía hai người Độc Lang, "Theo tôi được biết cậu ba nhà họ Tống chỉ cho các anh một nửa tiền cọc, nếu người phụ nữ này chạy thoát, các anh chẳng những không lấy được 150 vạn còn lại, mà còn rất có khả năng sẽ bị người ta báo cảnh sát, đến lúc đó nhóm chúng ta sẽ gặp nguy hiểm đấy."
Độc Lang vẫn còn nắm chặt cánh tay người đàn ông cường tráng chưa buông, giọng nói trầm tĩnh của Trâu Ngụy Nhiên cứ thế truyền vào trong tai anh ta.
"Đúng! Lão đại, em còn trở về chưa được bao lâu, người phụ nữ kia chắc chắn chưa chạy xa được chúng ta nhanh đuổi theo! Em nhất định phải lột da rút gân ả, lấy máu tế lão tam trên trời có linh thiêng!"
Vẻ mặt người đàn ông cường tráng đầy bi phẫn, bàn tay to như lá bồ tự vả vào mặt mình mấy cái, chẳng mấy mà trên mặt anh ta xuất hiện dấu tay, nước mắt nước mũi ròng ròng nói: "Chuyện hôm nay đều do em, nếu em và lão tam không mặc kệ người phụ nữ kia có hôn mê hay không mà trực tiếp lấy dây thừng trói gô cô ta lại thì sẽ không xảy ra chuyện như vậy rồi ! ... Nếu trước đó em bớt uống nước, không đi tiểu tiện thì lão tam cũng sẽ không xảy ra chuyện này !"
"Tất cả đều là lỗi của em! Tất cả đều là lỗi của em! Lão đại, là em có lỗi với anh! Phụ sự kỳ vọng của anh! ! !"
Giọng nói của người đàn ông cường tráng cứ như đỗ quyên than vãn, như quạ bay đầy trời, nói xong lời cuối cùng, người đàn ông cường tráng ngước đôi mắt đỏ bừng lên nhìn Độc Lang, ánh mắt lộ ra sự khát máu, "Lão đại, chuyện của lão tam đều là lỗi của em, là em không cẩn thận mới tạo ra cục diện này! Anh nhất định phải để em tự tay báo mối huyết hải thâm thù này cho lão tam! Anh nhất định không thể trơ mắt nhìn ả xấu xí kia, giết lão tam xong rồi lại có thể an toàn rời đi! ! Đợi báo thù cho lão tam xong, em sẽ tự sát xuống bồi tội với lão tam!"
Người đàn ông cường tráng vừa khóc vừa nói, toàn thân anh ta đầy máu, đôi má sưng đỏ thê thảm, cùng với dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lập tức vọt vào trong rừng tìm người báo thù cho em trai, cộng thêm câu nói sau cùng của đối phương chờ sau khi báo thù cho lão tam xong sẽ tự sát xuống dưới tạ tội, khiến cho Độc Lang vẫn phẫn nộ cũng dần bình tĩnh lại, ngay cả cơn giận dữ với người đàn ông cường tráng trước đó cũng phai nhạt đi không ít.
Độc Lang buông lỏng cánh tay người đàn ông cường tráng ra, nhìn chằm chằm thi thể còn nằm trong vũng máu trên mặt đất, rít ra mấy chữ, "Việc cứ chờ chúng ta về rồi hãy nói, hiện tại hai chúng ta đi bắt người phụ nữ chết tiệt kia về trước! Anh nhất định không thể để cô ta ngang nhiên rời đi như vậy được! Dám giết người của mình, anh muốn nghiền xương cô ta thành tro tàn, rút gân lột da cô ta khiến cô ta sống không bằng chết!"
"Bác sĩ Trâu, tôi biết các anh có mang theo loại thuốc tiêu hủy thi thể cùng rửa sạch vết máu gì đó, thi thể của em trai tôi xin để tạm chỗ này, hi vọng hai vị có thể giúp chúng tôi xử lý một chút... Hiện tại tôi và lão nhị vào núi tìm người, chờ chúng tôi tìm được sẽ liên lạc với các vị." Độc Lang cố gắng khiến cho bản thân bình tĩnh lại, giọng điệu nói chuyện với Trâu Ngụy Nhiên đã tốt hơn rất nhiều so với khi nói chuyện với người đàn ông cường trang, nhưng trong giọng nói vẫn không đè nén được sự khát máu, lạnh lẽo vô tình.
"Được, tôi có thể ở đâu chờ hai người." Trâu Ngụy Nhiên không nhiều lời, gật đầu để cho Độc Lang cùng người đàn ông cường tráng kia đi vào trong núi tìm kiếm Cố Như Vân.
……….
Thật đúng là xui xẻo (1)
Bốn người chia tay trong gian nhà gỗ nhỏ này.
Nhìn bóng lưng rời đi của Độc Lang và người đàn ông cường tráng, vị trợ lý vẫn đi theo Trâu Ngụy vẫn không nói lấy một lời hệt như cọc gỗ lại nhíu mày, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn xinh đẹp, mang theo sự nghi ngờ, "Anh Trâu, hai người bọn họ cứ thế vào núi tìm người, chẳng lẽ chúng ta thật sự phải ở chỗ này chờ bọn họ trở về sao?"
"Hiện tại gần như tất cả mọi người đều có điện thoại, cho dù là cụ già lớn tuổi cũng luôn mang điện thoại theo bên mình... Cho nên, trên người người phụ nữ nhất định cũng có loại thiết bị liên lạc như điện thoại này, chẳng may người phụ nữ chạy trốn kia gọi điện báo cảnh sát, cảnh sát lên núi tới tìm chúng ta thì chúng ta phải làm sao bây giờ?" Trợ lý nhíu chặt hai đầu lông mày chưa từng buông lỏng.
"Chuyện này cậu không cần lo lắng, cậu cứ nhìn hành động trước đó của Độc Lang kia đi." Trâu Ngụy Nhiên không chút để ý nói.
"Nhìn là biết ba người bọn họ, cũng không phải lần đầu tiên làm chuyện này, nhất định không có khả năng còn để người phụ nữ kia giữ điện thoại, cho đối phương có cơ hội báo cảnh sát."
"Cho nên thiết bị có thể liên lạc truyền tin trên người người phụ nữ kia chắc chắn đã sớm bị cướp mất rồi." Anh ta liếc mắt nhìn trợ lý một cái, cau mày, ngón trỏ bàn tay trái không mang theo gang tay khẽ gõ lên cánh tay phải, lạnh giọng nói: "Hơn nữa lùi một vạn bước mà nói, cho dù trên người người phụ nữ kia thật sự có thiết bị liên lạc... Chiếu theo độ ấm của thi thể, thời gian đối phương rời đi không quá nửa tiếng. Mà người của cục cảnh sát gần đây nhất có muốn tới nơi rừng núi Tây Tạng này cũng phải mất ba tiếng đồng hồ."
"Hai chúng ta dùng plastic quấn lại thi thể này, rửa sạch mặt đất nơi này, không mất bao lâu thời gian... Chờ xử lý tốt việc này, chúng ta lại chạy ra bên ngoài trốn. Nếu hai giờ sau đám người Độc Lang còn chưa trở về, chúng ta sẽ rời khỏi nơi này!" Ánh mắt Trâu Ngụy Nhiên nhìn thoáng qua rừng cây bốn phía, cảnh sát muốn trong thời gian ngắn tìm được người tại nơi núi rừng này, cũng không phải một chuyện dễ dàng.
Huống hồ, đến lúc đó cho dù cảnh sát có tìm đến bọn họ cũng rời đi rồi.
Chỉ tiếc chính là, nếu không tóm được người phụ nữ kia, chỉ sợ sẽ không lấy được khoản tiền đã giao hẹn sẵn với cậu ba nhà họ Tống kia, 500 vạn đó chứ ít gì!
Hiện tại anh ta mới lấy được 180 vạn tiền cọc.
Trâu Ngụy Nhiên nheo mắt, liếm khóe môi có chút khô khốc, vẻ mặt tiếc nuối.
Nếu không phải Độc Lang vẫn lái xe vòng vòng trong nội thành, nói không chừng hiện tại anh ta cũng đã hoàn thành nhiệm vụ, lấy được khoản tiền kia rồi.
Trâu Ngụy Nhiên nhìn thi thể nằm trong vũng máu trên mặt đất, trong đôi mắt thâm thúy hiện lên vẻ không kiên nhẫn, nhấc chân đạp lên đầu ngón tay của thi thể, "Thật xui xẻo!"
Trâu Ngụy Nhiên lạnh lùng thu chân, "Được rồi, đừng chậm trễ thời gian nữa. Chúng ta dọn sạch nơi này trước... Chuyện trông coi một người phụ nữ đơn giản như vậy mà đám người kia cũng không làm xong, thật đúng là vô dụng."
"Vâng." Trợ lý một thân đen sì, trong rất giống một vị quản gia trung thành, nghiêm túc chấp hành mỗi lời Trâu Ngụy Nhiên nói.
………..
Thật đúng là xui xẻo (2)
Trâu Ngụy Nhiên không nghĩ tới chuyện hôm nay sẽ phiền phức đến thế, anh ta vốn cho rằng chuyện bên này sẽ được xử lý rất nhanh.
Dựa theo kế hoạch ban đầu, sau khi ra tay xong, trợ lý của anh ta sẽ ở lại nơi này xử lý tốt thi thể, mà anh ta sẽ mang theo trái tim lấy được ở đây, lái xe lái xe đến thành phố An Hải trước. Ban thành phố An Hải kia đã có người chuẩn bị sẵn, chỉ cần anh ta mang trái tim này đến là có thể bắt đầu tiến hành phẫu thuật.
Trái tim con người cũng có thời gian ‘sống’ nhất định sau khi rời khỏi cơ thể, nhiều nhất là 6 tiếng, thời gian càng ngắn, cơ hội cấy ghép thành công càng cao.
Theo lý mà nói, tốt nhất là có thể bắt người phụ nữ này đến thành phố An Hải sau đó mới xuống tay, hoặc là để cậu ba nhà họ Tống tự mình đưa người đến đây thuận tiện tiến hành phẫu thuật luôn.
Nhưng cả hai phương án này đều quá nguy hiểm, xử lý không tốt sẽ dễ dàng bị cảnh sát phát hiện.
Phương án trước thì từ thành phố Thanh Liễu đến thành phố An Hải cần trải qua mấy cửa khẩu đường cao tốc. Chuyện này khiến việc trực tiếp bắt cóc người phụ nữ lái xe đưa đến thành phố An Hải sẽ không quá tiện, hơn nữa một khi thi thể bị người ta phát hiện, dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được, hung thủ nhất định ở ngay trong thành phố An Hải, cứ thế đám cảnh sát sẽ dễ dàng tìm đến cửa.
Phương án sau thì thành phố Thanh Liễu cũng không phải địa bàn của cậu ba nhà họ Tống, làm phẫu thuật ghép tim cần rất nhiều thiết bị y tế. Không đơn thuần chỉ một căn phòng nhỏ là có thể giải quyết xong chuyện, tại thành phố Thanh Liễu lạ nước lạ cái, muốn làm ca phẫu thuật này cần rất nhiều chuẩn bị, không hề có lợi.
Mà lái xe từ thành phố Thanh Liễu đến thành phố An hải, đi đường cao tốc, cũng mất khoảng 3 tiếng.
So với để mọi người phải bất chấp nguy hiểm, đưa người cần phẫu thuật đến, còn không bằng trực tiếp dùng cách nhanh nhất cũng là cách an toàn nhất, trực tiếp xử lý người thỏa đáng ở đây, sau đó mang trái tim cần phẫu thuật đến thành phố An Hải phẫu thuật là xong.
3 giờ đi xe, cho dù bên bọn họ có chậm trễ đi nữa thì cũng có thể đảm bảo trong vòng bốn tiếng có thể mang trái tim đến!
Cứ như vậy, chẳng những cảnh sát khó có thể tra ra, chỉ sợ những cảnh sát này còn không dám tin, bọn họ sẽ ra tay phẫu thuật tại thành phố An Hải nữa là!
"Chỉ tiếc, mặc dù kế hoạch này rất hoàn hảo, nhưng lại không thể thực hiện..." Nghĩ vậy, vẻ mặt Trâu Ngụy Nhiên càng thêm lạnh lẽo, anh ta hừ lạnh một tiếng, xử lý xong vết máu cuối cùng trên mặt đất, nói với trợ lý bên cạnh: "Được rồi, chúng ta tìm chỗ ẩn nấp đã, một khi phát hiện ra tình huống không đúng, chúng ta rút lui trước! Cũng không cần chờ hai tên vô dụng thành sự thì ít mà bại sự có thừa kia nữa !"
Trâu Ngụy Nhiên còn nghĩ, lần này cậu ba nhà họ Tống tìm người chẳng đáng tin chút nào, chẳng những khiến anh ta không lấy được 380 vạn kia, lại còn phải gánh trên lưng chuyện nguy hiểm thế này.