Ninh Sơ ngước mắt, cười như không cười liếc cô ta một cái.
Liễu Thuần Nhi có vẻ ngoài y như tên, thanh thuần, xinh đẹp, giống một đóa sen đá sinh trưởng trên núi cao, tinh thuần không tỳ vết. Lúc này, cô ta mặc một bộ bikini màu trắng, tóc dài xõa vai, trên mặt không phấn son trang điểm.
Kết hợp nhuần nhuyễn giữa thanh thuần và gợi cảm.
Dưới đài có vài người đàn ông đang điên cuồng hò hét vì cô ta.
Các phương diện khác của Liễu Thuần Nhi đều không bằng Ninh Sơ, thứ duy nhất hơn Ninh Sơ, đó là ngực.
Ninh Sơ nhìn ra được, Liễu Thuần Nhi phải cúp E!
Theo các động tác khó cô ta làm ra, hai luồng trước ngực cũng cuộn trào, khiến cánh đàn ông dưới đài phải máu nóng sôi trào.
Quản lý nhìn Liễu Thuần Nhi, lại nhìn Ninh Sơ, chị ta kêu thảm một tiếng, "Xong đời rồi, Liễu Thuần Nhi lần này thật sự bày hết vũ khí có sức sát thương cao ra, mà cô, lại còn che đến là nghiêm ngặt, sao cô thắng được cô ta?"
Liễu Thuần Nhi xoạc chân một cái, Ninh Sơ học theo đám đàn ông cùng huýt sáo, so với quản lý khẩn trương, Ninh Sơ tương đối bình tĩnh, "Thua thì thua, tôi đâu phải tới so ai nhiều thịt hơn."
Quản lý, "..."
Liễu Thuần Nhi múa xong một khúc, dưới đài trà ngập tiếng vỗ tay, tiếng hoan hô.
Người chủ trì cầm microphone, mặt đầy tươi cười nói, "Thuần Nhi không hổ là nhân vật chính của quán bar Dạ Sắc chúng ta, tôi nghĩ vua múa cột đêm nay ngoài Thuần Nhi ra không còn ai khác rồi! Nếu tôi nhớ không lầm, từ khi Thuần Nhi tiến vào quán bar của chúng ta, vẫn luôn là vua múa, chưa từng có ai thắng được cô ấy đi Vậy thì đêm nay còn ai dám đi lên khiêu chiến Thuần Nhi nữa không?"
Quản lý nghe vậy, muốn bảo Ninh Sơ nhanh đi lên, nhưng vừa quay đầu mới phát hiện không thấy Ninh Sơ đâu nữa.
Ninh Sơ chắc không nhất thời sợ hãi bỏ chạy chứ?
Cũng phải, Ninh Sơ xinh đẹp thì xinh đẹp, nhưng về khoản múa may gì đó, nhất định không sánh bằng Liễu Thuần Nhi.
Ngay lúc quản lý đang cúi đầu, ánh mắt ảm đạm, trong đại sảnh đột nhiên truyền đến giọng nữ hơi mang ý cười kiều mỵ, "Tôi."
Quản lý nghe thấy giọng nói mềm mại của Ninh Sơ, trái tim chị ta như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.
Thật tốt quá, Ninh Sơ không bỏ chạy!
Quản lý theo tiếng, nhìn về phía Ninh Sơ.
Ninh Sơ chậm rãi đi lên sân khấu dưới vô số ánh mắt nhìn kỹ.
Cô mặc sơ mi trắng, quần short jean, trên mặt nhiều hơn một chiếc mặt nạ đỏ.
Cánh đàn ông dưới đài thấy Ninh Sơ muốn khiêu chiến, không chỉ đeo mặt nạ, lại còn mặc thành như vậy, không khỏi suýt xoa.
"Toàn thân trên dưới, không có điểm nào so được với Liễu Thuần Nhi, nhanh xuống đi, đừng tự tìm mất mặt !"
"Đúng vậy, Liễu Thuần Nhi là cúp E, cô cùng lắm được cúp C đi, không thể so sánh được."
"Khó trách bọc kín mít thế kia, chắc là tự ti rồi!"
Ninh Sơ không để ý đến những tiếng nói bảo cô xuống sân khấu, cô vén vạt áo sơ mi lên, linh hoạt lắc eo, để lộ cái eo thon cùng cái rốn xinh đẹp.
Da thịt Ninh Sơ như tuyết trắng, hơn nữa còn là cái loại trắng mà người ta không tìm ra chút tì vết nào, như ngọc như son.
Thắt lưng của cô còn tinh tế hơn cả Liễu Thuần Nhi, hai cái đùi vừa dài vừa thẳng.
Chỉ buộc vạt áo rất tùy ý, nhưng da thịt tuyết trắng kia, vòng eo mảnh khảnh kia, hai chân thẳng tắp kia đã khiến người ta đui mù rồi.
Tiếng kêu gào dần nhỏ lại.
Ninh Sơ ra hiệu cho DJ, một bản Rock and roll tiếng Anh đột nhiên vang lên.
Trong mấy năm Ninh Sơ ở nước ngoài, ban đầu cô bị ép đến đường cùng, phải đến quán bar làm một đoạn thời gian.
So với trong nước, muốn trở thành nhân vật chính trên sân khấu ở nước ngoài còn cần thực lực cùng năng lực mạnh.
………….
Kinh diễm toàn trường
Liễu Thuần Nhi đứng trong góc sân khấu, thấy có người lên đài khiêu chiến mình, trong mắt mang theo khinh thường.
Cô ta dám nói rằng, tại thành phố Hạ Xuyên này cô ta là vua múa cột, cô ta xưng thứ hai, không ai dám thứ nhất.
Nhất là kẻ mang theo mặt nạ, đến mặt thật cũng không dám để người ta nhìn kia, lên đài khiêu chiến cô ta, quả thực chính là tự rước lấy nhục.
Nhưng nhìn một hồi, ánh mắt khinh thường của Liễu Thuần Nhi dần trở nên hoảng sợ, bối rối.
Nếu nói Liễu Thuần Nhi là đang cố gắng múa cột đón ý hùa theo đại chúng, có thể khiến cho người ta nhiệt huyết sôi trào trong bữa tiệc thị giác. Vậy thì người phụ nữ kia còn giỏi hơn cô ta, cái loại linh hồn hòa quyện với máu thịt khiến cô tựa như đóa hoa tít trên đỉnh núi, vừa hồn nhiên thiên thành lại diêm dúa thoát tục.
Cô làm một loạt động tác, còn có độ khó hơn cả Liễu Thuần Nhi, nhưng cô tình trông lại rất thoải mái, tự nhiên.
Trên mặt cô mang theo mặt nạ, chẳng những không khiến cô bị lu mờ, ngược lại còn tăng thêm vô hạn thần bí cùng hấp dẫn.
Mỗi một ánh mắt, mỗi một động tác, mỗi một biểu tình, đều lộ ra quyến rũ cao quý từ tận xương tủy.
Cô không tựa vào nhục thể để hấp nhân ánh mắt người khác, cô dựa vào thực lực chân chính của mình.
Thân thể cô linh hoạt mềm mại tự như thủy yêu, dễ dàng đu đến chỗ cao nhất trên cây cột, rồi sau đó có lại thoải mái lộn nhào, tựa như bươm bướm bay lượn.
Tiếng ủng hộ dưới đài như dời núi lấp biển vọt tới, không khí toàn trường còn sôi động hơn cả lúc Liễu Thuần Nhi còn đang múa.
Một động tác sau cùng, Ninh Sơ tụt từ trên cây cột xuống, thân thể nhẹ như tiên nữ từ trên trời giáng xuống, chân ngọc nhẹ nhàng chạm xuống đất, tóc dài uốn cong hất ra sau, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, mặc dù hạ đất với động tác rất khó, nhưng nụ cười của cô xinh đẹp, đủ để kinh diễm toàn trường.
Cả quán bar, nhiệt huyết sôi trào.
Giằng co tầm gần 10 phút, nhờ người chủ trì khống chế mãi mới từ từ khôi phục lại yên tĩnh.
Liễu Thuần Nhi và Ninh Sơ cùng đứng trên sân khấu.
Liễu Thuần Nhi đã thay một chiếc váy ngắn màu trắng, thanh thuần lại gợi cảm.
Ninh Sơ không đổi đồ, cô chỉ khe nhếch môi, mặc dù mang theo mặt nạ, nhưng vẫn khiến cho người ta có cảm giác nổi bật tựa đóa mân côi hơn cả Liễu Thuần Nhi thanh thuần.
Liễu Thuần Nhi nhìn chằm chằm chiếc mặt nạ che mặt Ninh Sơ, hai tay bên người không khỏi nắm thành đấm.
"Là cô sao, Ninh Sơ?"