⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Dĩ Duyệt nghĩ như thế, đi tắt đèn văn phòng, rồi về nhà ngủ ngon.
**
Hôm sau.
Vào buổi chiều, Tần Dĩ Duyệt ngồi làm việc, điện thoại bàn reo lên.
Tần Dĩ Duyệt nhấc điện thoại.
Xin chào, tôi là bác sĩ Tần của bệnh viện Nhã Đức.
Điện thoại kia đầu không trả lời.
Tần Dĩ Duyệt nhíu nhíu mày, cảm thấy có chút không thể hiểu được, muốn gác máy.
Trước khi gác máy, nghe được hai tiếng đánh rất nhỏ.
Tần Dĩ Duyệt không đặt điện thoại xuống, một lần nữa đem đến bên tai.
Lần này cô nghe được điện thoại kia đầu có tiếng hít thở nhẹ, như là một đứa trẻ.
Tần Dĩ Duyệt trong đầu nhanh chóng vẽ ra bộ dáng của Tiểu Bảo, giọng nói không khỏi nhẹ nhàng hơn, Con là bạn nhỏ đến khám bệnh tối qua sao?
Trong điện thoại truyền đến một tiếng đánh nhẹ.
Bụng vẫn không thoải mái?
Lần này là hai lần đánh.
Tần Dĩ Duyệt khóe miệng hơi hơi gợi lên, nghĩ đến cha Tiểu Bảo là ai, sự dịu dàng gần như vỡ mộng.
Không sao đâu. Thể chất con rất tốt cứ giữ nó như vậy, đừng đến bệnh viện quá nhiều.
Trong điện thoại lại truyền đến một tiếng đánh.
Tần Dĩ Duyệt cũng không biết nói chuyện với Tiểu Bảo như thế nào.
Tiểu An ôm một đống ca bệnh vào, Chị Tần, đây là các tài liệu về trường hợp chị cần.
Xếp nó giúp chị đi.
Tần Dĩ Duyệt đang muốn cùng Tiểu Bảo nói lời tạm biệt, lại phát hiện điện thoại đã ngắt.
⬅ Trước Tiếp ➡