Tần Dĩ Duyệt nghe được cái âm thanh kia, cả trái tim như rớt vào hầm băng.
Ánh mắt Chu Tử Dương dừng ở giữa Tần Dĩ Duyệt và Hạ Kiều Yến.
Cuối cùng dừng lại trên mặt Tần Dĩ Duyệt, muốn từ trên mặt của cô nhìn ra một chút khác thường.
Lại để cho hắn thất vọng, hắn không có nhìn ra cái gì.
Tần Dĩ Duyệt thần sắc trên mặt quá mức bình tĩnh, hầu như nhìn không ra bất cứ suy nghĩ gì.
Tần Dĩ Duyệt căn bản không nhìn Hạ Kiều Yến và Chu Tử Dương, bước nhanh đi ra thang máy, tránh vài người đi đường, đi đến bãi đỗ xe của bệnh viện, đem mình khóa trái trong xe.
Chu Tử Dương như thế nào lại đột nhiên xuất hiện ở trong bệnh viện của cô?
Hắn muốn làm gì?
Tần Dĩ Duyệt đang nghĩ ngợi, cửa ghế lái bị một người mở ra rồi.
Ngoài xe, là Hạ Kiều Yến.
Tần Dĩ Duyệt khó hiểu mà nhìn xem anh, không rõ anh lần này cố chấp như vậy là vì cái gì.
Hạ Kiều Yến nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, mấp máy miệng, thanh âm lãnh đạm nói: Ngồi vào ghế phụ đi, tôi lái xe.
Tần Dĩ Duyệt nhắm lại mắt, vô lực nói: Hạ Kiều Yến, anh muốn chơi trò chơi, đổi một người khác, tôi chơi không nổi đâu!
Hạ Kiều Yến cũng không cùng cô nói chuyện, trực tiếp xoay người đem cô ôm ra.
Đi đến đầu bên kia của xe, đem cô nhét vào ghế phụ.
Tần Dĩ Duyệt cũng không biết là vì quá mệt mỏi, hay là quá mức khiếp sợ, cứ như vậy sững sờ mà mặc anh ôm.
Hạ Kiều Yến rất hài lòng với biểu hiện này của Tần Dĩ Duyệt, đi qua nửa thân xe, ngồi vào vị trí lái, bắt đầu khởi động xe.
Chiếc xe POLO chạy như mũi tên rời cung ở trên đường cái vắng vẻ.
Tần Dĩ Duyệt nhìn cảnh thành thành phố càng ngày xa, mí mắt dần dần xụp xuống.
Lý trí của cô nói cho cô biết, không thể ngủ trước mặt người đàn ông xa lạ này được, quá nguy hiểm.
Có thể là tinh thần của cô cùng thân mình đã sớm mệt mỏi.
Hôm nay Chu Tử Dương xuất hiện đem chút sức lực còn lại của cô cũng đánh bay mất.
Hạ Kiều Yến trong cả quãng đường đều dùng ánh mắt còn lại quan sát cô, tất nhiên liền thấy tinh thần mạnh mẽ của cô.