⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Dĩ Duyệt bắt buộc mình tỉnh táo, Những lời này anh cùng người khác nói đi, tôi tin tưởng có rất nhiều người phụ nữ khác hy vọng có thể nghe được.
Cô vừa mới dứt lời, cửa thang máy cũng đúng lúc mở ra.
Hạ Kiều Yến trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt, thò tay đem cô ôm vào lòng ngực của mình, nghiêng người cúi xuống mặt Tần Dĩ Duyệt.
Tần Dĩ Duyệt mở to hai mắt nhìn, cho rằng Hạ Kiều Yến muốn hôn cô, liền vội vươn tay ngăn cản, lại bị Hạ Kiều Yến sớm nhìn ra.
Bàn tay to của anh đặt ở trên bàn tay nhỏ bé của cô, dùng một lực sẽ không làm đau cô nhẹ nhàng đè lại.
Hai người mặt sát nhau, khó khăn muốn chạm vào nhau.
Chỉ cần hai người ai thoáng động một cái, là có thể hôn đối phương.
Tần Dĩ Duyệt khẩn trương không dám thở mạnh, kinh ngạc mà nhìn Hạ Kiều Yến.
Con mắt đen Hạ Kiều Yến sâu như biển, cũng nhìn Tần Dĩ Duyệt.
Ánh mắt của cô, trong veo, sáng long lanh, mang theo cảm giác rất sạch sẽ.
Ngũ quan xinh xắn, da thịt trắng mịn, cũng cho thấy cảm giác trong suốt.
Cả người cô trên dưới, cứ như chỉ có thể dùng từ sạch sẽ để hình dung.
Không có mùi vị nhân tạo, không có dấu vết trau chuốt tỉ mỉ.
Chỉ là tự nhiên mà đẹp, lại để cho người ta không thể rời mắt.
Hai người đều nhìn thấy trong mắt nhau là hình bóng của mình.
Khoảnh khắc Tần Dĩ Duyệt nhìn thấy ánh mắt của Hạ Kiều Yến, tim đột nhiên mất trật tự.
Nhìn trong ánh mắt của anh, vậy mà không có nửa điểm chế nhạo cùng trêu tức.
...
Người chờ thang máy bên ngoài không nghĩ tới bên trong là tình huống như vậy, sôi nổi kêu lên.
Tần Dĩ Duyệtg nhờ vậy mà phục hồi tinh thần, lập tức vừa thẹn vừa giận.
Hạ Kiều Yến tại lúc Tần Dĩ Duyệt đẩy anh ra trước, thả cô ra, thân mình đứng thẳng.
Tiểu Duyệt?! Một giọng nam không xác định từ ngoài thang máy vang lên.
⬅ Trước Tiếp ➡