⬅ Trước Tiếp ➡
Độ tín nhiệm của cô đối với Lãnh Quân Trì đang tiêu hao từng chút một, đến cuối cùng không còn lại bao nhiêu.
Mãi cho đến ngày thứ mười, Hòa Đinh vẫn không nhìn thấy người ở rừng sâu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười châm chọc: “Ngu ngốc, mày làm sao còn có thể tin tưởng người khác chứ, đáng đời bị lừa!”
Tự giễu một phen, cô xoay người rời đi.
Hôm sau, lúc chạng vạng tối, hôm nay là một ngày trọng đại của núi Cách ly, mỗi năm vào thời điểm này đều có phạm nhân mới được đưa vào.
Lúc này, cánh cửa duy nhất trên núi Cách Ly sẽ được mở ra, hơn nữa chỉ mở có năm phút sẽ đóng lại.
Cửa có thiết bị trinh sát tinh vi chính xác cao, có thể nhanh chóng xác định vị trí của người, trực tiếp bắn chết người muốn chạy trốn.
Trước kia có người còn mạo hiểm thử một lần, nhưng hiện tại ai cũng không muốn bị bắn thành cái sàng.
Vào năm năm trước, Hòa Đinh đã từng một lần gặp qua cảnh tàn sát những kẻ bỏ trốn quy mô lớn, lần đó núi Cách Ly thương vong thảm khốc, không còn lại bao nhiêu người.
Những người ở trận tàn sát kia sống sót thật đúng là không dễ dàng, hơn nữa đều trở thành những người máu mặt ở núi Cách Ly, ví dụ như Dino, còn có đám người Hắc Thước đã chết.
Ngay cả những người như bọn họ cũng không dám mạo hiểm, những tên đàn em hèn nhát kia làm sao có thể giả ngu chịu chết.
Hòa Đinh đi tới trước cửa lớn, vừa khéo Dino, Phong Thần và La Khung đều ở đây.
Dino thấy cô đến, trong lòng lại sững lại, thấy sắc mặt cô lạnh như băng, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng càng làm cho người ta khó nắm bắt.
Tuy rằng lần trước hai người nói chuyện không mấy vui vẻ, nhưng Dino vẫn đi tới bên cạnh cô, anh ta thoáng nhìn thấy bên hông Hòa Đinh mang theo túi da trâu, trong lòng có một loại dự cảm không tốt.
“Hòa Đinh, cô muốn làm gì?” Dino hạ giọng hỏi, đôi mắt màu đen đầy vẻ ngạc nhiên.
“Chạy trốn.” Giọng điệu Hòa Đinh bình thản, giống như là nói ra một chuyện không quan trọng.
Chờ đợi
“Cô điên rồi, cho dù tên kia không quay lại, cô cũng không cần phải mạo hiểm chứ.” Dino không dám tưởng tượng nếu Hòa Đinh không thuận lợi bỏ trốn sẽ có kết quả gì.
Anh ta thừa nhận anh ta đối với Hòa Đinh chủ yếu lợi dụng là chính, nhưng là cũng không muốn nhìn thấy cô chết, dù cô lạnh nhạt vô tình nhưng thật sự lại quá giống với người kia.
Anh ta không nỡ nhẫn tâm đứng nhìn.
“Không ai có thể ngăn cản tôi.” Ánh mắt Hòa Đinh âm u lạnh lẽo, cô đã sớm hạ quyết tâm.
Nếu sớm muộn gì cũng phải chết, cô tình nguyện thử một lần, ít nhất sẽ không phải nhìn bản thân từng chút từng chút một biến thành một con quái vật!
Lỡ như thành công, cho dù là bị thương cũng không sao cả.
Cô chỉ cần rời đi, những thứ khác đều không quan trọng.
Dino thấy không khuyên nổi Hòa Đinh, thôi đi vậy, nếu như cô thật sự quyết định làm như thế, anh ta cũng chỉ có thể dốc toàn lực ra bảo vệ cô mà thôi.
Lúc sau, ngoài cửa truyền đến tiếng động cơ xe tải hạng nặng rầm rầm.
Trừ Hòa Đinh và Dino, tất cả mọi người đều xem đây là vui hàng năm, giống như là lễ mừng năm mới.
Cửa lớn chậm rãi mở rộng, một xe tải màu trắng bạc đi vào, mười tên lính đánh thuê mặc đồ rằn ri, cầm trong tay súng máy nước M từ trên xe nhảy xuống.
Bọn họ lên súng, nhắm thẳng vào khoang xe tải, và một người trong số đó hét lên với giọng khàn khàn: “Xuống nhanh lên!”
Sau đó, các tù nhân nhảy từ trên xe tải xuống, trong số những người này có nam có nữ, có già có trẻ, chỉ là sắc mặt của tất cả bọn họ đều mang theo vẻ tuyệt vọng.
Bởi vì bọn họ đều biết đến núi Cách Ly chính là kết thúc cuối cùng của mình rồi, mất đi tự do, không thể nhìn thấy người nhà của mình. Bọn họ phải đối mặt chém giết, đối mặt với khủng hoảng, đây hết thảy đều là tội nghiệt của bọn họ.
Không quá ba phút đồng hồ, những người này đi từ trong khoang xe xuống, những tên lính đánh thuê kia không hề để ý tới bọn họ, chuẩn bị quay lại xe rời đi.
Hòa Đinh vẫn luôn theo dõi chờ thời cơ hành động, chậm rãi đưa tay vào trong túi da trâu, cô lấy ra ba quả bom sét*, ném mạnh ra ngoài.
*Bom sét: hay còn gọi là bom chấn động hoặc lựu đạn ánh sáng mạnh. Khi kích nổ sẽ phát ra ánh sáng mạnh và tiếng nổ cực lớn. Sử dụng trong không gian hẹp có thể khiến người bị điếc hoặc mù tạm thời, do đó dành được thời gian cho bên tấn công.
Nguồn: baidu
 
Bang bang bang!
Liên tục ba tiếng nổ, bụi đất bay mịt mù khắp nơi.
Những tên lính đánh thuê kia còn chưa biết là chuyện gì xảy ra, thì có mấy người đã bị Hòa Đinh dùng dao giải phẫu chặt đứt tĩnh mạch.
Động tác của cô nhanh chóng mạnh mẽ, làm cho người khác lóa mắt.
Hòa Đinh biết thời gian của cô chỉ có hai phút ngắn ngủi, cô không ham chiến, xử lý ba người cách mình gần nhất, sau đó chạy về hướng cửa lớn.
Lúc này, người phụ trách theo dõi phát hiện bạo loạn, cũng không để ý sống chết của những tên lính đánh thuê này, mở chốt súng máy cảm ứng lên.
Bỗng nhiên, vô số khẩu súng máy từ trong đất chui ra, bắn loạn một trận về phía mọi người.
Hòa Đinh nhanh tay nhanh mắt tránh thoát, nhưng những người phía sau không may mắn như vậy.
Rất nhiều người bị trúng đạn, Dino và Phong Thần nhanh chóng trao đổi ánh mắt, đều muốn chạy thoát trong cuộc bạo loạn này.
Hòa Đinh vừa né tránh súng máy bắn tới, vừa tìm mọi cách tới gần cửa lớn.
Nhưng hỏa lực quá mạnh, mà cửa lại đang từ từ khép lại.
Cô khẽ cắn môi, giận dữ hét một tiếng: “A!” thuận tay ném ra hai quả bom sét đến súng máy gần bên, bởi vì cảm ứng với nhiệt độ cao, những súng máy kia trong nháy mắt chuyển đổi phương hướng.
Nhân cơ hội này, Hòa Đinh nhanh chóng xoay người, mắt thấy sắp tới gần cửa, mà cửa cũng chỉ còn lại một khe hở chỉ đủ một người có thể đi ra.
“Hòa Đinh, cẩn thận!” Dino ở phía sau cô đột nhiên hét lớn một tiếng.
Hòa Đinh không biết xảy ra chuyện gì, cô quay đầu lại thì ra là một khẩu súng máy đang nhắm ngay mình.
Cô không nghĩ nhiều, lần nữa tiện tay ném ra hai quả bom sét, nhưng những khẩu súng máy này dù sao cũng nhạy bén hơn người, ngay khi Hòa Đinh lắc mình chạy ra khỏi cửa, một phát súng bắn vào mắt cá chân của Hòa Đinh.
Hòa Đinh chịu đựng đau đớn tiếp tục chạy ra, sau đó liều mạng chui vào trong rừng.
Cô không cách nào bận tâm đến đau đớn và tâm trạng kích động của mình, chỉ cần có thể chạy ra, chỉ cần còn có thể sống, cô cũng sẽ không để cho bản thân chết!
Mà những người phản bội mình, cuối cùng cũng phải trả một cái giá thật đắt!
⬅ Trước Tiếp ➡