Hơn nữa nghĩ tới kẻ thù của mình đang vui vẻ bên ngoài, cô lại giống như con mối đang đục khoét trái tim, đêm khuya luôn rơi vào ác mộng, mỗi lần như vậy cô đều kinh hãi tỉnh dậy.
Cô quả thật không thể chờ đợi thêm nữa.
— —
Hắc Thước bị thương nhẹ nhất, anh ta đúng dậy run rẩy đi đến bên cạnh Kiều Vũ Sinh, anh ta nhìn lấy kết cục của Kiều Vũ Sinh so với bản thân mình thê thảm gấp trăm lần, không khỏi cười nhạo nói: "haha, mất đi một bàn tay, để xem anh giả làm lão đại thế nào."
"Tôi muốn giết chết thằng đàn ông và con đàn bà kia !" hai tròng mắt của Kiều Vũ Sinh đỏ lên, con ngươi trợn trừng lên giống như là con ngươi của con trăn.
"Giết thế nào anh cũng thành tàn phế rồi." Hắc Thước vẫn cười nhạo, anh ta ngồi bên cạnh Kiều Vũ Sinh, chế nhạo: "Tôi thấy lần tiếp theo nói không chừng lại là mất đi một cái chân."
"Hắc Thước, lúc giết người có thể không cần tự mình ra tay." Kiều Vũ Sinh cả người dều trở nên vô cùng đen tối, anh ta cúi đầu cười, không biết lại đang mưu tính cái gì.
Hắc Thước không biết nguy hiểm đang từng chút từng chút tới gần, phút chốc, một cái tay bóp lấy cổ anh ta.
Kiều Vũ Sinh quỳ trước mặt, tay trái bóp lấy cổ anh ta, hung hăng dùng sức.
Hắc Thước muốn giãy dụa, thế nhưng sau đầu lại bị thương, liền lập tức mất đi hơi thở.
Kiều Vũ Sinh buông Hắc Thước ra, đem thi thể anh ta ném sang một bên, yếu ớt nói: "Hắc Thước, cái này gọi là mượn dao giết người, đây là chiêu cuối cùng tôi dạy cho anh trước khi anh chết."
Đến chất vấn
Kiều Vũ Sinh sau khi giết chết Hắc Thước, lại đem mấy người thuộc hạ hôn mê bất tỉnh giết chết cùng, vì không muốn lưu lại bất kỳ nhân tố bất lợi nào.
Mãi đến lúc thuộc hạ khác từ xa tới tìm, Kiều Vũ Sinh quỳ dưới mặt đất, ôm thi thể của Hắc Thước gào khóc, cực kỳ bi ai.
"Chuyện gì thế này ?" Phong Thần đến tìm Hắc Thước với vẻ mặt ngạc nhiên, nhìn thấy Hắc Thước trợn trừng hai mắt, khuôn mặt thi thể vặn vẹo.
"Là Hòa Đinh cùng một người đàn ông giết chết lão đại của các người ." Kiều Vũ Sinh nói đến nghiến răng nghiến lợi, anh ta chỉ vào mắt của mình và quát: "Nhìn tôi bi thảm bao nhiêu thì sẽ biết rõ thủ đoạn của Hòa Đinh tàn nhẫn bấy nhiêu."
Lúc này, mấy người này mới chú ý đến con mắt bên phải của Kiều Vũ Sinh, máu thịt be bét, xem ra vô cùng đáng sợ.
"Chúng tôi muốn báo thù cho lão đại." một người trong đó lớn giọng la hét.
"Đúng ! Chúng tôi muốn báo thù !" Mấy người còn lại cũng dần dần hùa theo, âm thanh liên tục thay nhau vang lên.
Kiều Vũ Sinh cúi đầu nhìn lấy Hắc Thước trong lòng, khóe miệng lộ ra nụ cười đắc ý, ánh mắt anh ta thâm độc, tất cả những điều này đều là muốn cho bọn họ nợ máu thì phải trả bằng máu!
Kiều Vũ Sinh để cho mọi người mang thi thể của Hắc Thước trở về, lại kêu gọi hơn một trăm người của Hắc Thước, cộng thêm bảy tám mươi người của anh ta, hướng về phía biệt thự của Hòa Đinh vây lại.
Hòa Đinh và Lãnh Quân Trì vội vàng trở về biệt thự, hai người vừa định nghỉ ngơi dưỡng sức, thế nhưng chẳng được bao lâu lại có cảm giác bốn phía hoa cỏ cây cối vang lên xào xạc đều không được bình thường.
Hòa Đinh tắt đèn dầu, kéo Lãnh Quân Trì ra cửa canh.
Trong chốc lát, liền nghe thấy có người đang la ầm lên trước cửa: "Hòa Đinh, ra đây, cô giết chết lão đại của chúng tôi, chúng tôi sẽ thay lão đại báo thù."
Hòa Đinh nhận ra được chủ nhân của giọng nói, là thuộc hạ của Hắc Thước, Phong Thần.
"Anh ta nói lão đại là ai?" Lãnh Quân Trì nhớ tới lúc vừa nãy, cả Hắc Thước và Kiều Vũ Sinh đều còn sống.
"Hắc Thước." Vẻ mặt Hòa Đinh tối tăm, "Có người muốn giá họa cho chúng ta, gây nên tranh chấp."
Lãnh Quân Trì sắc mặt lạnh lùng, anh nhẹ nhàng gật đầu, không cần đoán cũng biết đó là ai gây nên.