⬅ Trước Tiếp ➡
Sầm Tịch Thương không cho mình quá nhiều thời gian chờ đợi, cậu lấy dươиɠ ѵậŧ ở trong quần mình ra, kích thước của nó vượt xa kích thước thiếu niên tuổi này nên có, thô dài, hơn nữa còn lớn kinh người.
Màu sắc của nó nhàn nhạt, vì vậy nhìn qua thực sự không đáng sợ, nhưng khi cẩn thận quan sát sẽ phát hiện ra nó vô cùng mạnh mẽ, to dày giống như cổ tay của một người đàn ông trưởng thành, đỉnh lớn, tròn như trứng ngỗng, quanh thân được bao phủ bởi các mạch phồng lên, giống như một con sâu đáng sợ đang nhúc nhích dưới bề mặt da.
Thiếu niên không dùng lấy tay đỡ, nó chỉ dựa vào mình liền cứng rắn, sau đó cậu trèo lên ghế sô pha, cọ cọ dươиɠ ѵậŧ của mình giữa hai chân hơi tách ra của anh tai.
Ngay sau đó, xúc tu chủ động hỗ trợ tách hai cánh môi thịt ra, cậu cắm vào —— thật mạnh mẽ.
......
Sầm Tịch Liêu bị cảm giác đau đớn xé rách đánh thức, lúc này anh mới phát hiện mình không biết từ lúc nào đã ngủ thϊếp đi trên sô pha, nhưng giờ phút này anh lại nằm sấp trên sô pha, hai chân bị tách ra thành hình dáng cực kỳ xấu hổ, có một cái thứ thô ráp đang đυ.ng vào nơi mình không thể thấy đó.
"Không... Đừng... A." Anh kêu rên, giãy dụa muốn chạy thoát, nhưng sức lực của người sau lưng này lớn kinh người, lấy tư thế không thể từ chối đóng đinh anh ở trên sô pha, dươиɠ ѵậŧ cứng rắn chỉ vào một nửa liền xé rách hoa huyệt nhỏ nhắn của anh. Nhưng người nọ cũng không có chút thương hại nào, ngược lại càng thêm kiên định đâm vào trong.
"Không được không được không được, cầu xin cậu, rút ra, không nhét vào được đâu… A!" Sầm Tịch Liêu liều mạng cầu xin tha thứ, nhưng lời cầu xin của anh chỉ nói một nửa, cặp mông mềm mại đã cảm giác được cơ bụng cứng rắn của người sau lưng.
Cậu cắm vật thô to đó vào, cứ như vậy trực tiếp cắm vào trong hoa huyệt nhỏ nhắn mà non nớt của anh.
Nhận thức như vậy dường như đã phá hủy ý chí của Sầm Tịch Liêu, anh há to miệng, liều mạng thở dốc mới có thể đè nén cảm giác tồn tại và đau đớn mãnh liệt đó.
"Em tiến vào... anh." Giọng nói trầm thấp mang theo chút khàn khàn vang lên phía sau anh, Sầm Tịch Liêu không dám tin quay đầu, lại nhìn thấy em trai của mình, thiếu niên vốn nên đi học thêm, hiện tại đang chống cánh tay nằm sấp ở phía sau mình, dùng dươиɠ ѵậŧ đáng sợ không giống con người nên có, cứng rắn cắm vào trong hoa huyệt không thể cho người khác biết.
"Bên trong của anh trai thật chặt, vừa nóng, vừa ướt, lại rất thoải mái... đợi quá lâu rồi, cuối cùng cũng đã trưởng thành." Cậu say mê nói, sau đó chậm rãi ưỡn thắt lưng trong ánh mắt sợ hãi của Sầm Tịch Liêu.
Giống như cảm giác rút vũ khí ra khỏi miệng vết thương, lúc cây gậy thịt đi ra còn mang theo một chút niêm mạc bên trong hoa huyệt, bọc trên dươиɠ ѵậŧ thô cứng của anh, hình thành đối lập cực kỳ rõ ràng.
Sầm Tịch Liêu thét chói tai bò về phía trước, giờ phút này anh đã quên mất nỗi sợ hãi của mình đối với Sầm Tịch Thương, anh nghĩ chỉ cần thứ đó không còn làm mình là được, anh có thể làm bất cứ điều gì, chỉ cần không bị đâm nữa.
"Làm ơn, đừng vào nữa... Đau quá, thật sự rất đau..."
⬅ Trước Tiếp ➡