⬅ Trước Tiếp ➡
Câu hỏi rất tự nhiên, không quan tâm cô có ngại hay không, vì câu hỏi này có lẽ anh cũng đang tự hỏi mình.
Anh rất nhớ cô.
Chí Kiên nằm ở chỗ họ vừa nằm, đầu ngón tay chạm một chỗ, cười khúc khích, Huyền Anh hỏi anh cười gì.
Anh nói: “Em làm ướt giường anh rồi.”
Nhiều nước lắm.
Một vệt nước, đến giờ vẫn chưa khô.
Không khí còn thoang thoảng mùi cô.
Má Huyền Anh lại nóng lên, nói: “Không phải em làm ướt…”
“Ừ, là anh làm.”
Anh không nên hôn cô như thế, sờ cô, lại còn đưa cậu nhỏ vào giữa hai chân cô mà cọ xát, mỗi động tác như muốn nuốt chửng cô. Nhưng chỉ nghĩ đến thế, cậu nhỏ anh lại cứng lên, cương cứng đè lên quần lót, rất khó chịu.
Chí Kiên thở ra tiếng khàn khàn đầy gợi cảm, tưởng tượng đang làm cô, gọi một tiếng: “Nguyễn Nguyễn.”
Dòng điện chạy qua tai, lan khắp người.
Trong đầu Huyền Anh như có gì đó nổ tung, khép chân cẩn thận “ừm” một tiếng, sợ Thảo Linh lúc này về nghe thấy.
Chí Kiên nói: “Muốn làm em lắm rồi.”
Cơ thể cô nóng hơn, lỗ chân lông dường như giãn ra, trong chăn bí bách, cô chỉ có thể há miệng thở nhẹ, hơi gấp, ra mồ hôi.
“Anh Kiên…” Cô muốn nói, Anh Kiên, đừng nói những lời đó. Nhưng trong lòng lại ngấm ngầm phấn khích, hy vọng anh nói thêm nữa.
Chí Kiên hỏi: “Lúc nãy có thích không? Dùng tay sờ ngực em, còn liếm môi em nữa.”
Huyền Anh gật đầu, định nói thích, nhưng nhận ra anh không nhìn thấy.
Cô nói: “Rất thích.”
---
Chí Kiên lại hỏi, lần sau có muốn không? Cô nói muốn.
“Anh Kiên.”
“Ừ?”
Không ngờ cô gọi, Chí Kiên cọ cậu nhỏ mạnh hơn, làm đầu dương vật rất đã. Giọng cô ngái ngái truyền đến, nhẹ nhàng hỏi: “Vậy lúc nãy… anh có thích không?”
Hoá ra cô muốn hỏi điều đó.
Chí Kiên cười, “Em nghĩ sao?”
Cô không biết, chỉ thấy anh rất nhiệt tình với cô, khác hẳn lúc mới tiếp xúc.
Chí Kiên nói khàn: “Rất đã.” Chỉ cần thế này sờ sờ thôi cũng đã đã rồi, “Lỗ nhỏ của em cắn anh rất đã, anh bị em cắn mà phun rồi, ừm…”
Hình như anh vẫn còn đang thưởng thức.
Ngón tay cọ cậu nhỏ nhanh hơn, tiếng ướt át rõ ràng truyền qua điện thoại, Huyền Anh nghe tiếng dương vật ma sát phát ra tiếng “pặc pặc”.
Chí Kiên đang dùng quần lót cô vừa rơi để thủ dâm.
Tưởng tượng đang làm cô.
Mùi hương thoang thoảng trong không khí đủ để cô hình dung ra cảnh đó, anh giờ đang rất nóng lòng, nên động tác khá thô bạo, muốn làm cô thật mạnh, làm cô tan nát.
“uhm…”
Tai nghe toàn tiếng thở dốc nặng nề của Chí Kiên, cô “ừm” một tiếng, dịch dịch ra thêm nhiều dịch, không kìm được muốn sờ mình, giống như lúc anh sờ cô.
Huyền Anh run run gọi: “Anh Kiên.”
Chí Kiên hỏi: “Khi nào về? Anh đến đón em.”
Thảo Linh vẫn còn đó, Huyền Anh không thể về ngay lúc này, nhưng sau khi cúp máy lại vẫn thấy không cam lòng, Chí Kiên lại dỗ dành cô vài câu.
Dù anh nói: “Lần sau anh sẽ đối tốt với em hơn.”
“Tốt hơn”... chỉ là nhẹ nhàng hơn một chút thôi. Nhưng thế cũng đã đủ rồi.
Huyền Anh sờ vào quần lót vẫn còn ướt, đành đi tắm lại, rồi phơi quần cho khô mới đi ngủ.
Đêm đó hiếm hoi cô mơ thấy giấc mơ.

⬅ Trước Tiếp ➡