Hôm qua chị cũng làm ca đêm, xong còn đi ăn xiên nướng với Tuấn Tú, tụ tập đến 3-4 giờ sáng mới về.
Văn hóa đêm Khán Dương thật sự rất kinh khủng, Huyền Anh chưa từng thức khuya đến vậy, giờ mắt không mở nổi.
Gật đầu: “Ừ, sáu giờ đi chấm công.”
“Vất vả thật.” Lành nói, “Về sớm nghỉ ngơi nhé. Hôm nay quán đóng cửa sớm, ngày mai nghỉ về quê một chuyến, chắc chỉ có em và Anh Kiên ở đây thôi. Làng giữa thành phố vẫn hơi loạn, đừng ở ngoài quá khuya, ngủ nhớ đóng cửa kỹ.”
Thẩm Phục tháo bộ phận cuối cùng rồi đi tìm cờ lê. Tay đầy dầu máy, đeo găng cũng không ăn thua, lấy khăn lau qua rồi hỏi: “Anh Kiên không về tiệm à? Sao lại ở đây? À, lúc về nhớ mang hàng tôi đặt lần trước, giờ thiếu rồi.”
Chí Kiên mở mắt, “Khi nào mày mới học được không chặt chém tao?”
“Khi mày không bắt tao làm việc không công giúp câu lạc bộ sửa xe nữa.” Nói xong, Thẩm Phục vỗ vỗ chiếc xe máy đã bị tháo tung.
Chí Kiên không nói gì thêm.
Hai người họ lớn lên cùng làng giữa thành phố, rất trân trọng kỷ niệm, rất thân thiết.
---
Huyền Anh lặng lẽ uống hết canh đậu xanh rong biển.
Ăn thêm hai miếng bánh đậu xanh, một bánh khoai môn trứng muối, thêm một bánh trứng. Ăn xong thấy khát, định lấy thêm một bát canh rong biển thì trước mặt đã có một cốc nước đậu xanh mát lạnh hơn.
“...Cảm ơn.” Huyền Anh lịch sự nhận lấy.
Chí Kiên nói: “Không cần.”
Anh chưa đi mà ngồi xuống bên cạnh. Đôi chân dài duỗi dưới bàn, không chạm vào cô, nhưng Huyền Anh nhìn xuống chân anh không tự chủ được:
Cơ bắp săn chắc, rất tự nhiên, không như mấy người tập gym chỉ chú trọng tập bụng mà bỏ chân, cơ bắp Chí Kiên phân bố đều, khỏe mạnh, rất quyến rũ.
Anh vừa ngồi xuống, quần âu đã in rõ dấu áo sơ mi kẹp trong.
Có chút ngại ngùng.
Nhưng Huyền Anh không dám nói.
Mấy ngày nay gặp Chí Kiên, anh đều mặc như vậy, có lẽ như Thẩm Phục nói, anh cũng bận rộn với tiệm của mình, nhưng anh làm nghề gì thì Huyền Anh không quan tâm.
Chí Kiên có vẻ không quen với sự im lặng của cô, đột nhiên hỏi: “Em có thấy lời mời kết bạn của anh không?”
Chiều hôm đó, Thảo Linh bỗng nhận ra Huyền Anh trả lời tin nhắn rất chậm và có phần qua loa.
Trước đây dù Thảo Linh nhắn cho cô hơn 99 tin nhắn, cô vẫn kiên nhẫn trả lời từng cái một.
Nhưng hôm nay, Huyền Anh chỉ trả lời một chữ: “Ồ.”
“Ồ?????”
“Cậu chỉ trả lời có một chữ ồ thôi đấy à!!!!”
Giọng nói to của Thảo Linh như muốn xuyên thủng màn đêm làng giữa thành phố.
Huyền Anh bước chậm dưới ánh đèn đường, bóng in dài trên mặt đất.
Khi về, cô còn mua thêm một ly sương sa dừa. Nhiều đường, ít đá, không thêm bưởi đắng, uống vào ngọt ngào lắm.
Giọng cô bình thản: “Ừm, sao vậy?”
Có gì mà phải vấn đề đâu?
Chí Kiên trả lời “ồ” với cô cũng không đến nỗi quá đáng vậy.
Nhưng Huyền Anh quên một điều.
Thảo Linh không phải Chí Kiên, cũng không phải người đàn ông cô mới quen vài ngày, mà là bạn thân từ nhỏ, cùng mặc chung một chiếc quần, dù đi học đại học cũng đăng ký cùng trường, không thể bỏ nhau được.