Chương 16
thường của anh.
Thích Phán Đàn đoán có thể anh mang trong mình dòng máu lai nhưng không trội lắm.
Cô còn chưa kịp hỏi thì đã thấy Chu Tự Tông giơ tay lên, bắt đầu cởi cúc áo trước ngực.
Chiếc sơ mi kẻ và quần đùi anh đang mặc là của Joshua, rõ ràng kích cỡ của cậu ấy nhỏ hơn anh.
Khi Chu Tự Tông cởi ra, cúc áo bị kéo căng sang hai bên như vừa được giải thoát, rãnh ngực rắn rỏi hiện rõ, cơ ngực căng lên như đang gồng quá sức, bởi vì trông nó rất săn chắc.
"Quý cô có thể giúp tôi một việc không?" Anh có gương mặt cao quý, giọng nói lạnh trầm nhưng động tác lại vô cùng lẳng lơ, hoàn toàn trái ngược Phản logic Phản đạo đức Phản cả sự giữ mình của cô..
Cúc áo đã được cởi đến cái thứ ba.
Thích Phán Đàn giả vờ làm cao, ngước mắt nhìn anh như một người từng trải đầy bản lĩnh.
"Anh quyến rũ tôi đấy à?" "Tôi chỉ hơi nóng thôi." "Nhiệt độ trong nhà chỉ có mười tám độ thôi." "Người tôi nóng trong." "Anh muốn làm gì?" "Mượn điện thoại." Thích Phán Đàn nhếch môi cười, dựa vào cánh cửa phòng ngủ phía sau, khoanh hai tay trước ngực.
"Vậy thì giá thuê không rẻ đâu, ít nhất cũng phải cởi sạch mới được." Chu Tự Tông đặt tay lên bụng dưới, ngón tay cái móc vào thun quần, ngón tay anh rất dài, đầu ngón vừa vặn chạm đến chỗ hiểm.
Nét mặt anh vẫn bình tĩnh đến lạnh lùng nhưng hành động lại đầy mâu thuẫn, như thể nói được là làm được "Cởi cả quần lót luôn à?" Có lẽ thật sự là nhờ viên đá may mắn trên chiếc vòng tay kia có tác dụng, Thích Phán Đàn không ngờ mình lại có thể chơi đùa với kiểu đàn ông này.
Gương mặt này, ánh mắt này, cả cá tính này nữa, càng nhìn cô càng hưng phấn.
Không phải là thứ dục vọng khi thấy sắc đẹp mà là khoái cảm đến từ sự trả thù đè nén từ tận sâu thẳm đáy lòng.
Máu toàn thân như sôi trào, cô phải nghiến chặt răng hàm mới kìm được, không bật cười.
"Anh nghĩ tôi có hứng thú nhìn hai cục thịt bên dưới của anh chắc?" Nét mặt của Chu Tự Tông vô cùng lạnh lùng "Vậy cô không ngại nói xem mình muốn nhìn gì chứ?" Thích Phán Đàn đưa tay ra, ngón trỏ thon dài chỉ vào giữa xương quai xanh của anh, trượt dần xuống dưới, dọc theo rãnh ngực, rồi dừng lại ở chiếc cúc áo chưa cởi.
"Tôi rất tò mò một chuyện, trước đây rốt cuộc anh làm nghề gì?" "Nếu tôi trả lời, cô sẽ đồng ý yêu cầu của tôi chứ?" Thích Phán Đàn chẳng buồn liếc nhìn mặt anh lấy một lần, móng tay cứng nhọn vẫn tiếp tục trượt trên ngực anh qua lớp vải áo, vẽ theo từng đường nét ẩn hiện phía trong.
"Chẳng lẽ anh từng làm trai bao thật hả?
Anh thành thạo như vậy, chắc kiếm được không ít rồi nhỉ." Biết rõ là bị sỉ nhục, vậy mà anh vẫn nở nụ cười đối đáp "Tôi có thể hiểu là cô đang khen ngợi tôi không?
Xem ra "phi vụ đầu tiên" của tôi sẽ rất hoàn hảo đây." Thích Phán Đàn nhận ra người đàn ông này thật sự rất giỏi nhẫn nhịn.
Cô không tin đằng sau khuôn mặt này thực sự là nụ cười chân tình.
Bất kể là thể trạng rắn rỏi hay cung cách nói chuyện đều cho thấy Chu Tự Tông không phải người bình thường.
Nếu là ngày thường, chắc chắn anh sẽ không để ai sỉ nhục mình như vậy.
Nhưng anh đã chọn cách che giấu thân phận của bản thân, điều đó chứng tỏ hiện tại anh không có cơ hội xoay chuyển tình hình.
Thích Phán Đàn bèn chiều