Tiếp ➡

Tiếng quạ kêu khàn đục vang lên bên ngoài cửa sổ xen lẫn tiếng chiếc mỏ nhọn gõ vào mặt kính khiến Thích Phán Đàn bất giác dừng tay.
Cô ngồi khoanh chân trên tấm thảm màu đỏ thẫm, cau mày bực bội, ngẩng đầu thoáng nhìn con chim có bộ lông đen tuyền đang đậu trên bậu cửa sổ.
Những ngón tay vốn đang siết chặt dần buông thõng, trượt khỏi đầu gối.
Mặt dưới lòng bàn tay là mép thảm dày, hơi xù xì, được bao quanh bởi những hoa văn và họa tiết Ả Rập đối xứng món hàng đặc sản Trung Đông mà cô đã bỏ ra một khoản tiền không nhỏ để mua từ tay một người bán rong.
Màu sắc trầm tối của tấm thảm giúp cô dễ dàng tập trung hơn khi gieo quẻ.
Từ quẻ vừa rồi, cô tiên đoán được rằng thời gian tới mình sắp gặp vận xui.
Năm tám tuổi, Thích Phán Đàn đã được một người thầy dạy chút ít về bói toán, tác dụng duy nhất là dự đoán được vận khí gần đây của bản thân.
Đa phần cô đều cảm giác bất an vì biết trước chuyện xui xẻo, đôi khi vận mệnh cũng có thể thay đổi, nhưng cô vẫn thích gọi đó là đoán trật.
Do vậy, Thích Phán Đàn tự an ủi mình rằng chắc chắn lần gieo quẻ vừa nãy là mình đã tính sai, tất cả là do con quạ biểu tượng của điềm xấu kia đã làm rối loạn suy nghĩ của cô.
Sau khi thay đồ xong, Thích Phán Đàn rời khỏi phòng.
Sàn nhà dưới chân kêu những tiếng kẽo kẹt vang dội.
Cánh cửa gỗ đã biến dạng, mỗi lần đóng lại đều phải đẩy mạnh mới khép kín được.
Cô đã quá quen thuộc với những âm thanh lớn nhỏ ấy.
Căn nhà cũ kỹ này không chỉ có mình cô sinh sống mà còn có một người bạn cùng nhà chia sẻ chi phí điện nước, tiền mạng internet với cô.
Trên bàn ăn đôi là bữa sáng đã được người bạn kia chuẩn bị sẵn Trứng chiên, sữa chua và một ly trà đậm đà.
Rửa mặt xong, Thích Phán Đàn uống cạn ly trà đặc, cảm nhận vị chát lan tỏa trên đầu lưỡi.
Cô cho một viên đường vuông vào miệng, khoác chiếc áo khoác xanh đậm lên người rồi kéo khóa đến tận cổ để che đi chiếc áo hai dây có màu sắc rực rỡ bên trong.
Sau khi chắc chắn chìa khóa vẫn nằm trong túi, Thích Phán Đàn mới rời khỏi nhà.
Mỗi ngày bến xe khách duy nhất trong thị trấn đều đón vô số du khách.
Phần lớn họ đến thị trấn heo hút này là để qua cửa khẩu đường bộ sang một quốc gia khác.
Thị trấn hoang vu này được dãy núi Kavkaz hùng vĩ bao bọc bốn bề, biến nó thành một chốn yên tĩnh, thích hợp để ẩn cư, lánh đời.
Chiếc xe hơi nhỏ linh hoạt luồn lách vào một chỗ trống.
Cạnh chỗ xe đậu có vài gã đàn ông to cao, vạm vỡ đang đứng hút thuốc, vừa hút vừa ồm ồm cười đùa ầm ĩ.
Có người còn vỗ lên xe của cô, chiếc Lada cà tàng suýt chút nữa thì tắt máy vì mấy cú đập đó.
Thích Phán Đàn phớt lờ người đàn ông bên ngoài ghé mặt sát vào khe cửa kính và chào hỏi mình bằng những lời lẽ không mấy thiện cảm.
Cô cúi đầu châm một điếu thuốc lá rồi tắt máy, cố tình thổi một làn khói đặc quánh từ khe hở duy nhất ra ngoài.
Người đàn ông kia lập tức vẫy tay lia lịa để xua khói, lẩm bẩm mấy câu chửi rủa thô lỗ rồi quay đi tiếp tục nói chuyện với người khác.
Chiếc xe buýt từ Baku đến chở đầy hành khách, đúng giờ dừng lại tại trạm.
Xe vừa dừng, đám tài xế taxi lập tức vây quanh bên cửa hông


Tiếp ➡