Ôn Thư Dung không phải là một người ngoan hiền.
Mà kỳ lạ là, ba mẹ cô đều là người có học thức có giáo dưỡng, đặt tên cho cô cũng là một cái tên rất có tri thức, có lễ nghĩa, nhưng từ nhỏ cô đã khác so với cái tên, toàn đối nghịch với ba mẹ, phản nghịch vô cùng.
Năm cô bảy tuổi, hàng xóm nhà cô có một hộ chuyển đến, nhà hàng xóm mới có đứa con trai cùng tuổi với cô, vẻ ngoài mềm non tươi ngon mọng nước, im lặng ngoan ngoãn. Ba mẹ của Ôn Thư Dung gặp đứa con trai kia mấy lần, yêu thích vô cùng, quay đầu lại nhìn cô con gái quậy phá tới mức xung quanh gà bay chó sủa nhà mình, khó tránh khỏi phải nghiêm khắc răn dạy vài câu.
Khi đó Ôn Thư Dung còn vẫn chưa gặp Trình Tiêu, nhưng cũng đã thông qua miệng ba mẹ cô mà biết tới cậu, cũng chán ghét cậu.
Mùa hè năm ấy, Ôn Thư Dung gặp Trình Tiêu tổng cộng ba lần, lần cuối cùng liền đánh nhau với người ta. Nghe nói là bởi vì cô nói chuyện với Trình Tiêu, nhưng đối phương không thèm để ý tới cô, cô cảm thấy rằng mình đã bị coi thường, liền một cước đá đổ lego của Trình Tiêu mới vừa xếp xong.
Sau đó, cánh tay của Ôn Thư Dung bị thương, là bị Trình Tiêu cắn, một hỗn thế ma vương như cô từ đó gặp phải trở ngại lớn nhất trong đời. Từ đó về sau Ôn Thư Dung rốt cuộc không đánh thắng được Trình Tiêu, vóc dáng còn thấp hơn so với người ta môt cái đầu, thành tích không bằng người ta còn bị mắng, cả tiểu khu đều biết thằng nhóc nhà họ Trình có thể trị được cô con gái nhà họ Ôn.
Trình Tiêu là kẻ thù mà Ôn Thư Dung mỗi khi nhắc tới đều phải nghiến răng nghiến lợi, chuyện này, đám đàn em của Ôn Thư Dung đều biết.
Mà hôm nay, Trình Tiêu chuyển trường đến đúng lớp của Ôn Thư Dung.
Một học sinh ưu tú trong truyền thuyết của một trường cấp ba đứng đầu thành phố, không học ở trường trung học trọng điểm cho tốt mà lại vào cái trường tư nhân nhỏ ngư long hỗn tạp như Thập Tam Trung của cô, dùng lời nói của giáo viên lớp Ôn Thư Dung thì cả Thập Tam Trung đều vì Trình Tiêu đến mà cảm thấy vẻ vang, tự hào.
Chỉ có Ôn Thư Dung ở dưới "Phi" một tiếng, oán hận quay đầu đi.
Sau khi tan học, cô và băng đảng nhỏ của cô cùng vào WC, đám đàn em giúp cô cùng mắng Trình Tiêu vài phút, lúc quay lại lớp mới chuyển đề tài:
"Chị, vậy tối nay chị định không về nhà thật à?" Đàn em Tiểu A miệng ngậm kẹo mυ"ŧ, nghe lão Đại sầu oán với Trình Tiêu xong, thình lình hỏi một câu như vậy .
Ôn Thư Dung lập tức thở dài, ghé vào bàn vẫn không nhúc nhích.
Bên ngoài tiếng ve đặc trưng chỉ thuộc về mùa hè vẫn đang không ngừng kêu, người và ve buồn vui không giống nhau, cô chỉ cảm thấy chúng nó thật ồn ào.
"Về nhà thế nào được, cây quýt nhỏ mẹ tao nuôi đó, nuôi trong chậu đã nhiều năm mới kết ba quả, tao hái ăn hết. Nếu mà về, bà ấy không đập tao nhừ tử mới lạ. . . . . ." Tóc mái của Ôn Thư Dung bị quạt trần thổi bay lộn xộn, trên cánh tay lộ ra một hình xăm dán như ẩn như hiện.
Đàn em Tiểu B than thở: "Chỉ là chị Dung, hôm qua lúc chị ăn, rõ ràng nói, cho dù mẹ chị có lấy cái chổi nào trong nhà đánh chị thì chị cũng không sợ, còn nói quả quýt trộm được kia rất ngọt mà?"
Ôn Thư Dung dùng một tay vỗ lên lưng của Tiểu B: "Trước khác nay khác hiểu không, dù sao đêm nay tao phải ngủ bờ ngủ bụi rồi, cho tao mượn chút tiền?"
Bình thường tiền tiêu vặt của Ôn Thư Dung đều rất nhiều, cũng thường xuyên cho đám đàn em, nhưng hai ngày cô bị đám côn đồ của trường dạy nghề bên cạnh thu phí bảo hộ, tiền đã bị cướp đi rồi.
Ba đứa đàn em bắt đầu lục túi hết trên người, gom được chưa đến 20 tệ. Ôn Thư Dung đành nhận mệnh, cầm tiền nằm úp sấp trên bàn như con cá chết.
Chết thì không chết, nhưng khi cô quay đầu liền thấy được người mà đời này cô không muốn nhìn thấy nhất...
Trình Tiêu.
Đám đàn em hình dung với Ôn Thư Dung rằng, khi cô nhắc tới cái tên Trình Tiêu này, đều là nghiến răng nghiến lợi. Thực sự cô đã chán ghét người này đến cực điểm, hận không thể ức hϊếp cậu đến chết.
Vị trí người con trai đang ngồi sát bên cửa sổ, ánh sáng xuyên qua cửa sổ lớn chiếu vào trên người cậu, mặt mày trong suốt, làn da trắng nõn, bộ đồng phục bình thường kia cũng không thể nào dìm được dáng người của cậu, xứng đáng là một nhân vật vừa học giỏi vừa đẹp trai trong truyền thuyết.
Hình như cậu cảm nhận được ánh mắt của Ôn Thư Dung, Trình Tiêu giương mắt nhìn về phía cô.
Ánh mắt cậu rất bình tĩnh, nhưng Ôn Thư Dung lại thấy, cậu đang trắng trợn kɧıêυ ҡɧí©ɧ cô.
Cô nắm tay thật chặt, trong đầu thì đang tưởng tượng đủ cách chết của Trình Tiêu.
Buổi chiều tan học sớm, trong lớp chỉ còn mấy học sinh trực nhật, Trình Tiêu đang dọn dẹp sách vở, trước mặt bỗng có một tiếng "bốp" vang lên, một vài hình bóng phủ xuống trước bàn cậu.
Cậu ngẩng đầu nhìn, là Ôn Thư Dung và đám đàn em bên cạnh cô.
Trình Tiêu lại hạ mắt, ngoảnh mặt làm ngơ với ác ý của mấy nữ sinh trước mắt.
Mấy người về trễ thấy cảnh này thì bắt đầu nhỏ giọng thì thầm, chẳng qua là đều nói Ôn Thư Dung khinh người quá đáng, bình thường ở trường học hoành hành ngang ngược còn chưa nói, hiện tại ngay cả loại học sinh ưu tú như Trình Tiêu mà còn dám bắt nạt, còn có người dám tiến lên định ra mặt thay cậu, lại bị Ôn Thư Dung trừng liếc mắt một cái, một đám mang theo cặp sách hốt hoảng lủi mất dạng.
"Có việc gì à?" Trình Tiêu ngay cả đầu cũng không ngẩng, giọng nói bình thản làm cho Ôn Thư Dung có cảm giác cực kì không thoải mái.
Giả vờ gì chứ, cũng không biết bày ra dáng vẻ vô dục vô cầu kia cho ai xem? Ôn Thư Dung trong lòng mắng cậu một câu, trên mặt cũng mang theo vẻ xem thường: "Sao, không có việc gì thì không thể tiếp đón bạn học mới sao?"
Động tác Trình Tiêu dừng một chút, rốt cục ngẩng đầu, nhìn về phía Ôn Thư Dung...
Ánh mắt va chạm thật ra cũng không quá kịch liệt, nhưng Trình Tiêu này trời sinh có loại mị lực, cho dù cậu bình tĩnh nhìn vào ai, người đó cũng sẽ cảm nhận được sự chột dạ và áp lực. Nhưng Ôn Thư Dung là mang theo đám đàn em đến tìm người gây chuyện nên sẽ không để ý.
". . . . . . Cậu, Cậu nhìn cái gì mà nhìn?" Ôn Thư Dung không kìm được mà cao giọng, nhưng thấy thế nào cũng có cảm giác như cô đang giả bộ, cố làm ra vẻ.
Cô vỗ mạnh vào bàn Trình Tiêu, ý muốn dùng hành động này để cảnh cáo cậu: "Sao, cậu không phục à?"
". . . . . . Bạn học Trình Tiêu?" Cô gằn mạnh từng chữ một, giống như một con thú nhỏ hung ác.
Ánh mắt Trình Tiêu rất nhanh xẹt qua một tia âm trầm, nhanh đến nỗi không ai bắt kịp. Cậu đã dọn dẹp đồ vào cặp xong, vác cặp lên lưng, định xoay người rời đi...
"Nếu như cậu đã không có việc gì, tôi đây đi trước."
Nói xong, Trình Tiêu định xoay người. Ôn Thư Dung bị cậu bơ lần nữa, lúc này đã tức đến thở hổn hển, không thèm để ý gì, trực tiếp nâng tay, hung hăng đẩy bả vai Trình Tiêu một phen.
Trình Tiêu không đề phòng, bị cô đẩy lảo đảo một cái, lui lại sau hai bước.
"Trình Tiêu, ngày đầu tiên cậu đến Thập Tam Trung, không hiểu quy củ rất bình thường. Nhưng tôi lại có lòng muốn giúp đỡ người khác, cho nên hôm nay liền bỏ ra chút thời gian để dạy dỗ cậu cho tốt." Cô bắt lấy cổ áo của Trình Tiêu, tuy rằng bởi vì chiều cao không đủ nên có hơi kiễng chân, nhưng khí thế thì không thể thua: "Tôi khuyên cậu nên nhìn cho rõ, ở đây cũng không phải là lớp trọng điểm Nhất Trung, không ai tâng bốc cậu đâu. Cậu tốt nhất thành thật một chút, nếu dám trêu chọc tôi, tôi sẽ để cậu phải hối hận!"
Ôn Thư Dung hung ác nói xong mới bỏ Trình Tiêu ra, sau đó lui vài bước tạo khoảng cách với cậu: "Được rồi, hiện tại cậu có thể cút rồi."
Trình Tiêu híp mắt, trong mắt hình như có chút tức giận.
Ôn Thư Dung lại nở hoa trong lòng: một phen nhục nhã như vậy, ngay cả thần phật đều chịu không nổi, có thể chọc giận Trình Tiêu chính là lạc thú lớn nhất trong đời cô, hơn nữa nhìn dáng vẻ này của cậu, rõ ràng tức giận nhưng còn phải nhẫn nhịn, dáng kiêu ngạo bệ vệ trước mặt cô trước kia đã biến mất không còn dấu vết.
Nhưng sự tức giận của Trình Tiêu rất nhanh đã biến mất, cậu không nói một lời, chỉ gật đầu "ừm" một tiếng rồi xoay người rời đi.
Ôn Thư Dung thấy cậu rời đi thì cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Rốt cục! Rốt cục đã cho Trình Tiêu chịu thiệt dưới tay cô!
Cá mặn chuyển mình(1), không gì hơn chuyện này.
(1)Cá mặn chuyển mình: thành ngữ chỉ đang trong hoàn cảnh khó khăn nhưng đột ngột xoay chuyển tình thế tốt hơn.
Nhưng mà Ôn Thư Dung không nghĩ tới, chuyện này chỉ mới là khởi đầu.
Ngày hôm sau Trình Tiêu lại đến lớp, hiển nhiên là có chút mỏi mệt, thoạt nhìn tâm tình cũng không tốt, đi lên bảng đen giải đề, công thức hàm số giải tích cũng có thể viết sai.
Ôn Thư Dung cảm thấy rằng, Trình Tiêu chắc chẳn là bởi vì không có cách nào chỉnh cô cho nên mới trằn trọc suy nghĩ. Lúc này cô gần như quên mất nỗi đau có nhà mà không thể về của mình, tất cả kɧoáı ©ảʍ đều có được vì sự đau khổ của Trình Tiêu.
Chuyện này làm Ôn Thư Dung cảm thấy nghiện, có ý muốn bắt nạt Trình Tiêu đến chết. Cô không ngừng bày ra mấy trò đùa dai lớn nhỏ, thường thường còn muốn cho cậu “niềm vui bất ngạc”.
Kỳ lạ chính là, Trình Tiêu vốn luôn là người có thù tất báo lại không đáp trả lấy một lần, ngày thứ tư Trình Tiêu chuyển trường đến Thập Tam Trung, sau khi tan học, bỗng nhiên cậu đi tới chỗ của Ôn Thư Dung, hỏi cô: "Sao lại không chịu về nhà?"
Ôn Thư Dung đương nhiên không có khả năng ngoan ngoãn trả lời, lúc ấy liền mắng lại: "Cậu quan tâm cái rắm gì? Tôi có về hay không thì liên quan quái gì tới cậu. . . . . ."
Trình Tiêu lẳng lặng nhìn cô, chờ cô nói xong, mới giải thích tiếp: "Dì vô cùng lo lắng cho cậu. Cây quýt không có quan trọng như cậu tưởng tượng vậy đâu, về nhà đi." Vẻ mặt Trình Tiêu vẫn lãnh đạm như vậy, cho dù là giọng nói có dịu dàng đi nữa.
Ôn Thư Dung ngập ngừng, cũng không phản bác thêm gì.
Ban đêm cô về nhà, lại thấy có mấy quả quýt mới mua được treo lên cây quýt trong nhà, trong lòng Ôn Thư Dung chê cười mẹ già giả dối, sau một lúc lại sợ, tóm lại là vượt qua trận kiếp nạn này.
Cô vô cùng vui vẻ chạy về căn phòng nhỏ của mình, cởϊ qυầи áo ngủ, lại không thấy ở trên nóc tủ quần áo cạnh giường lớn, ở một góc chết có một điểm đỏ sáng lên.
Đó là camera lỗ kim được kết nối tới nhà họ Trình hàng xóm.
Chuẩn xác mà nói, là kết nối tới máy tính trong phòng ngủ Trình Tiêu.
Trong phòng ánh sáng mờ mờ, chỉ có vầng sáng nhạt nhạt tản ra từ màn hình máy tính, Trình Tiêu tắm rửa sạch sẽ bước ra, đóng chặt cửa phòng, lúc này mới ngồi vào trước bàn học, giống như đang mở một báu vật, thật cẩn thận mở một file ra...
Cậu biết Ôn Thư Dung hôm nay về nhà, cậu nhịn bốn ngày, chính là chờ bữa tiệc thịnh soạn ngày hôm nay.
Đối diện với camera là giường công chúa của Ôn Thư Dung. Trên giường, người con gái mặc áo ngủ mỏng đang nằm nghiêng, có thể nhìn thấy bờ vai mượt mà no đủ và đôi chân thon dài trắng nõn, bộ ngực gồ lên phập phồng của cô, Trình Tiêu chuyên chú nhìn chằm chằm, ảo tưởng đang làm với người trước mắt trăm nghìn lần.
Ngày thường cậu giống một đóa hoa lạnh lùng cao ngạo, bây giờ hô hấp dồn dập, ánh sáng mờ ám chiếu lên gương mặt ửng hồng, thể hiện sự mâu thuẫn của hoa sen tuyết thanh cao trên núi bỗng nhiễm tìиɧ ɖu͙© phàm trần. Ánh mắt Trình Tiêu có chút mê ly, tay đã lần mò xuống thân dưới, kéo khóa quần ra, cầm dươиɠ ѵậŧ vốn đã cứng đến phát đau của mình, bắt đầu di chuyển một cách thô bạo...
Cùng với đó là tiếng rêи ɾỉ vừa đau khổ vừa sung sướиɠ, Trình Tiêu lại nghĩ tới mấy ngày nay ở trường học, nhìn thấy Ôn Thư Dung, muốn hôn mà không thể hôn, muốn chạm mà không thể chạm, thậm chí muốn không kiêng nể gì mà bắn ra trước mặt cô cũng không thể, cái loại cảm giác áp lực trói buộc này giờ phút này rốt cuộc đã được phóng thích ra hết.
". . . . . . A, Tiểu Dung. . . . . . Thật thoải mái, Tiểu Dung sờ thật thoải mái. . . . . ."
Vẻ mặt Trình Tiêu đầy si mê, hiển nhiên đã lâm vào ảo tưởng, thứ đó còn lớn hơn nữa, mà cậu chỉ cần nhìn cô ngủ đơn thuần là đã có thể tự an ủi đến cao trào.
Cậu biếи ŧɦái, cậu thầm mến người khác cũng không dám thổ lộ, chỉ dám nhát gan rình coi trong mâu thuẫn, cậu theo dõi người trong lòng mỗi ngày rồi nhìn gương mặt cô mà điên cuồng bắn ra.
Trình Tiêu rất nhanh thì lêи đỉиɦ, tiếng rêи ɾỉ càng lúc càng lớn, vừa lúc Ôn Thư Dung trong màn hình trở mình, áo ngủ xiêu xiêu vẹo vẹo lộ ra một mảng ngực trắng.
"A..." Trình Tiêu kêu lên một tiếng, đỉnh dươиɠ ѵậŧ bắn ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ màu trắng đυ.c đặc sệt, bắn tràn lên màn hình.