Hàng Quảng Nghệ mới đầu không thấy máu trên ga giường.
Cậu bắn ra nhiều lắm, lại rất ra sức, dâʍ ɖị©ɧ chảy ra từ trong huyệt của Phương Vân Lục làm ga giường dưới người rối tung lên. Cho đến khi dư vị cao trào của Hàng Quảng Nghệ qua đi, ôm Phương Vân Lục đứng lên đi tắm rửa, mới nhìn thấy giữa hai chân cô chảy ra chất lỏng trong suốt trộn lẫn với một chút tơ máu.
Cậu tưởng rằng bên trong cô bị cậu đâm làm xuất huyết, sợ tới mức tay run lên: ". . . . . . Chị, phía dưới chị, phía dưới chị đổ máu . . . . . ."
Kỳ thật cũng không bao nhiêu, Phương Vân Lục cúi đầu nhìn thử, mặt cô vùi vào ngực Hàng Quảng Nghệ: "Không có việc gì đâu, lần đầu tiên vốn sẽ chảy máu. Bên trong không đau, đi tắm chút là tốt rồi..."
Hàng Quảng Nghệ vừa nghe lời này, ánh mắt đăm đăm, sau một lúc lâu không hé răng. Khi bế Phương Vân Lục vào bồn tắm đã chuẩn bị nước nóng, vẻ mặt vẫn còn sợ sệt.
Chuyện này với cậu mà nói có tác động không nhỏ.
Phương Vân Lục mệt gần chết, nước nóng dâng lên không quá bộ ngực cô, cô liền nhắm mắt lại chìm cơ thể xuống, ngâm cả người trong nước, dòng nước ấm áp như đang an ủi cơ thể đang bủn rủn, cảm giác đỡ hơn, cô mở mắt ra, lại thấy Hàng Quảng Nghệ đang nửa quỳ canh giữ một bên.
Ánh mắt cậu con trai có chút phức tạp, vẻ mặt chuyên chú, cơ thể cậu vẫn trần trụi, trên đỉnh thứ nam tính giữa hai chân cậu còn dư lại tϊиɧ ɖϊ©h͙ màu thuần trắng.
Cảnh này lộ ra mùi vị tìиɧ ɖu͙© kỳ dị.
"Bên cạnh có vòi sen đấy, nếu không cậu cũng đi tắm đi?" Phương Vân Lục vội dời ánh mắt đi, nhưng Hàng Quảng Nghệ lại lắc đầu: “Em chờ lát nữa mới tắm."
"Vậy em cứ quỳ gối ở đây làm gì? Giống như một nha hoàn hầu hạ chị tắm rửa vậy. . . . . ." Sau khi Phương Vân Lục tiết dục xong lại được ngâm nước ấm, cơ thể thoải mái làm tâm tình cũng thư sướиɠ, cô hơi híp mắt, nói đùa với Hàng Quảng Nghệ.
Hàng Quảng Nghệ nghe cô nói như vậy, vậy mà quả thực đi qua tủ lạnh nhỏ bên cạnh lấy một hộp đựng cánh hoa, đổ vào trong bồn tắm lớn, lại dùng tay khuấy khuất. Xong rồi còn dùng sữa tắm bóp ra bông tắm, bày ra vẻ muốn giúp Phương Vân Lục tắm rửa.
Phương Vân Lục cười tránh né, cô không kham nổi sự hầu hạ của thiếu gia nhà họ Hàng, thấy Hàng Quảng Nghệ thật thà bước tới, cô vội kêu dừng, để cho cậu im lặng đứng một bên là được rồi.
Trong lòng Hàng Quảng Nghệ vẫn nghẹn chuyện này, lại không biết mở miệng như thế nào, chỉ có thể muốn nói lại thôi mấy bận, cầm lấy mấy cánh hoa trong tay xoa xoa nắn nắn. Đợi cho cánh hoa bị cậu chà đạp đến không ra hình thù gì nữa, Hàng Quảng Nghệ lúc này mới buồn buồn mở miệng: “. . . . . . Chị, vừa rồi, là lần đầu tiên của chị à? . . . . . ."
Vẻ mặt của Phương Vân Lục trở nên có chút không được đẹp lắm: “Nếu không thì sao, sao chỉ với cái gậy thịt của em mà có thể đâm chị đến chảy máu được?"
Hàng Quảng Nghệ không phải không tin, chỉ là không dám tin, trong lòng lại lại hoảng hốt, mới muốn xác nhận một chút. Vừa thấy Phương Vân Lục mất hứng, cậu vội quỳ xuống, sấn lại gần cô dỗ: “...Em không có ý đó, chị, em tin chị, em cũng vậy. . . . . . Cũng là lần đầu tiên. . . . ."
Cậu ngừng lại một chút, giọng nói càng ngày càng nhỏ: “...Vốn em nghĩ rằng, chị có bạn trai, mới. . . . . ."
Cậu mới tức giận, mới ghen, mới có thể hơn nửa đêm đứng trước cửa phòng chị, còn tức giận cưỡиɠ ɠiαи chị.
Phương Vân Lục tức đến bật cười: “Em nghe ai nói? Sao chị lại không biết chị có bạn trai?"
Hàng Quảng Nghệ vội vàng giải thích: “Lúc chị chưa về, dì Liên nói với ba em, còn nói nam sinh kia học cùng trường với chị, vẻ ngoài tốt mà tính cách cũng tốt. . . . . ."
Phương Vân Lục hiểu ra, cô thở nhẹ lại, động động đầu ngón tay, thiếu niên như con chó ngao Tây Tạng bị cô vẫy qua rồi xoa xoa đầu: “...Mẹ chị nói bừa đấy, đúng là có người theo đuổi chị, nhưng mà chị không đồng ý, cho nên chị vẫn còn là độc thân, đương nhiên vẫn là xử nữ . . . . . ."
Hàng Quảng Nghệ người cao một mét chín, cho dù quỳ cũng rất có cảm giác áp bách, lúc này lại chạy đến cọ cọ vào cổ của chị, hơi có chút tủi thân nói: “Em lại không biết, hù chết em. . . . . ."
Cũng không quan tâm trên người chị còn ướt, cậu cọ cọ làm tóc mình bị bọt nước làm ướt, làm cô cũng ngứa ngáy: “...Hơn nữa, người khác làm sao tốt bằng em được? Chị đã sờ được gương mặt em, đời này phỏng chừng cũng không bằng lòng sờ vào mặt ai kém hơn mặt em được nữa. . . . . ."
Lời này Hàng Quảng Nghệ rất thích nghe, mặt mày cong cong, làm nũng hôn miệng của chị.
Thân mật với nhau, Hàng Quảng Nghệ bắt đầu thở gấp, Phương Vân Lục đỡ đầu của cậu, tranh thủ nhìn xuống, cừ thật, thứ nóng hầm hập kia lại cứng lên rồi.
Hàng Quảng Nghệ đang có ham muốn mạnh, với độ tuổi này của cậu, đúng là huyết khí phương cương, có làm bao nhiêu lần cũng không thỏa mãn được người thiếu niên này, hiện tại lại nghe mấy lời trong lòng này của Phương Vân Lục, trong lòng kích động miễn bàn, khó tránh khỏi dươиɠ ѵậŧ lại ngẩng cao đầu, phơi bày ra trước mặt Phương Vân Lục, cũng muốn chứng tỏ những lời mà cậu nói tất cả đều thật lòng.
Cậu vẫn đang còn hôn, rất nhanh hôn xuống dưới, muốn ngậm lấy đầṳ ѵú của chị.
Lại bị Phương Vân Lục chặn lại: “. . . . . . Đừng, lần sau rồi làm đi, phía dưới chị đều. . . . . . Đều sưng lên rồi. . . . . ."
Cậu con trai đang híp mắt, gương mặt lập tức đỏ lên, lan đến tận mang tai.
Trầm mặc vài giây, cậu chậm rãi giãn khoảng cách ra với chị, miễn cưỡng nói: “Vậy được rồi."
Cậu thông cảm Phương Vân Lục là lần đầu tiên, cũng biết làm tiếp sẽ khiến chị đau, lần sau làm là được, dù sao cậu cũng không gấp. Lại nghĩ lại, nghỉ hè có ước chừng hai tháng, Phương Vân Lục sẽ ở nhà hai tháng, mỗi ngày cậu đều có thể dính lấy cô.
Phương Vân Lục không biết Hàng Quảng Nghệ suy nghĩ gì mà đang trộm vui mừng, nhưng mà cô ngâm nước cũng đã gần xong, dươиɠ ѵậŧ dưới thân Hàng Quảng Nghệ vẫn không có dấu hiệu mềm xuống, cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách.
Phương Vân Lục mềm lòng, nếu không thể đâm trực tiếp được, nhưng tay thì vẫn có thể dùng.
Nói đến tự an ủi, Phương Vân Lục lại nhớ tới một chuyện: Kỳ nghỉ đông chấm dứt, mới vừa khai giảng không bao lâu, hai người đã không còn xa lạ như trước đó nữa, ham muốn cậu thì mạnh, mà muốn lại không được, liền gọi video cho cô. Cô liền tránh ở sau rèm giường, nhìn Hàng Quảng Nghệ cầm dươиɠ ѵậŧ của mình mà xoa nắn qua màn hình điện thoại.
Nhóc con này nhiều chuyện, chốc chốc muốn Phương Vân Lục cởϊ qυầи áo lộ ngực ra, chốc lại muốn cô cởϊ qυầи lót cho cậu xem tiểu huyệt. Cô đeo tai nghe vào, xem một bức xuân cung đồ sống động, âʍ đa͙σ đã lầy lội một mảnh. Ở đầu bên kia điện thoại, Hàng Quảng Nghệ bắt đầu nói muốn làm cô, muốn bắn vào cô, ngôn từ dâʍ ɭσạи, còn muốn cô tự sướиɠ. Thường thường cuối cùng Hàng Quảng Nghệ sẽ gầm lên rồi bắn vào màn hình, Phương Vân Lục cũng cố móc lấy âm đế, run mình tiết ra.
Cái loại kɧoáı ©ảʍ này lại là một loại kí©ɧ ŧɧí©ɧ khác với việc làʍ t̠ìиɦ thật sự.
Nghĩ nghĩ, Phương Vân Lục liền ngứa ngáy trong lòng. Kỳ thực cô rất hưởng thụ cái loại cảm giác nắm lấy thứ nam tính của Hàng Quảng Nghệ, nắm giữ cảm giác chinh phục và kɧoáı ©ảʍ của đối phương.
Vào những lúc thế này, Hàng Quảng Nghệ bình thường là vô lực để mặc người xâm lược, cho dù ngoại hình cậu có xuất sắc như vậy, cao lớn như trưởng thành, nhưng không phải cậu vẫn phải quỳ xuống, căng thắt lưng đưa dươиɠ ѵậŧ bỏ vào tay cô, còn khóc lóc cầu xin, để cho cô vuốt ve cho cậu, để cậu được bắn ở trong tay cô.
Nghĩ như vậy, Phương Vân Lục đã dựa vào thành bồn tắm, đưa tay qua bắt lấy thứ to lớn kia của Hàng Quảng Nghệ. Trên dươиɠ ѵậŧ của cậu vẫn còn lại tϊиɧ ɖϊ©h͙, ngay cả bôi trơn cũng không cần. Phương Vân Lục mới xoa nhẹ vài cái, Hàng Quảng Nghệ liền khống chế không được mà nắm chặt lấy thành bồn tắm lớn kêu to: “Phía dưới, phía dưới cũng muốn được sờ. . . . . ." Cậu thở gấp, vội vàng dẫn dắt tay của Phương Vân Lục xuống dưới chà xát lấy hai túi trứng, nơi đó thực mẫn cảm, Phương Vân Lục mới xoa một chút, Hàng Quảng Nghệ liền run rẩy cả người.
Cậu đã được nếm sự ngọt ngào của người con gái, Văn Nghệ thấy sự ngọt ngào này gọi là ăn quen bén mùi. Cho nên Phương Vân Lục nghĩ rằng cậu làm hai lần bắn ra là có thể bình tĩnh trở lại, kỳ thực không phải. Hàng Quảng Nghệ còn trẻ, tinh lực dùng bao nhiêu cũng không đủ, thoải mái một hai lần, cậu vẫn chưa thấy đủ, hận không thể tiếp tục thân mật với cô rồi bắn, bắn tới khi nào bắn không được nữa, bắn tới mất đi ý thức, đến lúc đó, mới có thể chân chính bình tĩnh trở lại.
Tựa như hiện tại, rõ ràng mới bắn xong, nhưng du͙© vọиɠ và kɧoáı ©ảʍ của Hàng Quảng Nghệ lại một lần nữa dâng cao đến đáng sợ, khi nhìn thấy gương mặt của chị và bàn tay đang an ủi cho mình, cậu liền nhịn không được mà đè cô lại muốn tiến vào.
"Chị chị, chị . . . . . thật thích. . . . . ." Cậu khống chế không được và gọi to, âm điệu làm lòng người hốt hoảng, ánh mắt bị tìиɧ ɖu͙© hun đến đỏ bừng, sương mù dâng lên. Phối hợp với tiếng nước dâʍ đãиɠ "òm ọp òm ọp" dưới thân, quả thực là thuốc kí©ɧ ɖụ© thượng đẳng.
Hàng Quảng Nghệ liếʍ liếʍ môi, đưa tay qua sờ ngực chị. Bầu ngực trắng nõn cũng không lớn, lại làm cho cậu cảm thấy vừa ngây ngô vừa đáng yêu, đầṳ ѵú sưng đỏ lên, là kiệt tác do cậu cắn mà nên.
". . . . . . Chị, có thoải mái không? . . . . . ." Cậu vuốt ve, thở gấp, còn như đang tán tỉnh hỏi Phương Vân Lục rằng cậu sờ có tốt không.
Thằng nhóc này thật sự là xấu xa, muốn cái mạng già của cô đây mà. Ngực Phương Vân Lục tê dại, cùng với một tia đau đớn, âm huyệt lại bắt đầu chảy dâʍ ŧᏂủy̠.
Thoải mái đến cùng, eo Hàng Quảng Nghệ run lên, biết mình sắp bắn, cậu căng chặt mông, ra vào lòng bàn tay của chị như không muốn sống, ra sức như thể đang chân chính ra vào trong người của Phương Vân Lục vậy.
Sau vài lần ra vào mãnh liệt như vậy, Hàng Quảng Nghệ chịu không nổi kí©ɧ ŧɧí©ɧ, cúi người ngậm lấy đầṳ ѵú của chị, kêu rên bắn ra.
Hàng Quảng Nghệ bắn tinh không ít, cùng với đó là tiếng ngân nga rêи ɾỉ. Bắn xong rồi, cơ thể cậu vẫn còn run rẩy, nằm úp sấp ở trong long ngực của chị, lại liếʍ lại cọ kéo dài kɧoáı ©ảʍ.
"Chị . . . . ." Hàng Quảng Nghệ sảng khoái, lại biến thành con thú nhỏ ngày thường bám người kia, ôm Phương Vân Lục không buông tay, vừa hôn vừa dỗ Phương Vân Lục, đòi cô cam đoan: “Chị phải thề với em, cho dù về sau chị thấy người con trai khác đẹp hơn, cũng không được hai lòng, chỉ có thể thích em. . . . . ."
Phương Vân Lục nghe xong không kìm được cười khẽ, đùa giỡn cậu: “Dựa vào cái gì chứ? Vì cái gì mà chị không thể thích người đàn ông khác được?"
Hàng Quảng Nghệ còn chưa hình thành được cái nhìn đúng đắn về tình yêu, cũng chưa bao giờ nói chuyện yêu đương, trong tiềm thức cậu cảm thấy rằng mình và cô thân mật như vậy, vậy thì bọn họ đã thuộc về đối phương, là người yêu.
Cho nên khi đó cậu mới có thể ghen, mới cảm thấy tủi thân, cảm thấy mình đã bị phản bội. Nhưng kỳ thật nếu cậu lớn hơn một chút, lại trưởng thành một chút, sẽ phát hiện hai người chẳng qua là quan hệ thể xác bình thường nhất, nhiều lắm thì chỉ có thể coi như là bạn giường, đâu có thể nào nói được chuyện tình yêu?
Hàng Quảng Nghệ vừa nghe, nóng nảy: “Bởi vì em thích chị, chị, không phải chị cũng thích em sao? Chúng ta cũng đã làm, còn cùng nhau tắm rửa, không phải là đã ở bên nhau rồi à, sao chị có thể ở bên người khác được. . . . . ."
Nói năng lộn xộn, không hề ăn khớp. Nhưng lộ ra tính cách trẻ con lại trong sáng của thiếu niên.
Trong lòng Phương Vân Lục không kìm được run rẩy, cũng không muốn đùa cậu nữa, vội vàng ôm người vào trong ngực, vừa hôn vừa dỗ, lúc này Hàng Quảng Nghệ mới miễn cưỡng ngăn được nước mắt do Phương Vân Lục trêu đùa.