Có người
Lạc Hân nghiêng đầu nhìn sang, nhanh chóng đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Tống Nghiêm Thai, anh đang chống cằm, khóe miệng nhếch lên, nở nụ cười như có như không.
“Chào buổi sáng.”
Sếp...
Sao sếp cô lại ở chỗ này?
Sau một lúc lâu, những ký ức nhỏ vụn vào tối hôm qua lần lượt ùa về, Lạc Hân ngây người ra.
Vậy mà cô đã làm t̠ình với sếp mình...
Hơn nữa tối hôm qua dưới tình cảnh bị sếp chịch cô còn nói vô số lời xấu hổ...
Trời ạ, đây là cô sao? Quả thật Lạc Hân muốn nhanh chóng đào một cái hố để chui xuống.
Lạc Hân cảm thấy nơi giữa hai ͼhân mình có chút đau, mặt cô đỏ bừng lên “Cái đó...Hình như tối hôm qua tôi có chút bồng bột, nhưng mà đều là người trưởng thành, phải có trách nhiệm với hành vi của mình...Sếp, hôm nay sau khi trở về tôi sẽ lập tức viết đơn xin nghỉ, không xuấthiện trước mặt anh, sau này tuyệt đối cũng không nhắc tới chuyện đã xảy ra vào tối hôm qua.”
Cô xấu hổ cười ha ha, giống như muốn giả vờ bản thân cực kỳ thoải mấi.
Lạc Hân còn chưa nói xong, Tống Nghiêm Thai đã nhíu mày “Cô xem tôi là tình một đêm sao?”
“Không có, không có ” miệng của Lạc Hân có chút khô “Tôi tuyệt đối không có ý này ”
Cuối cùng thì phải giải thí¢h như thế nào đây?
Hơn nữa vẻ mặt âm trầm của sếp khiến Lạc Hân vô cùng bất an, nếu cô nói sai nửa câu, có lẽ sẽ không bước ra khỏi phòng này mất...
Khi bầu không khí giữa hai người trở nên quái dị, đïện thoại vang lên tiếng chuông quen thuộc.
Lạc Hân cầm đïện thoại trên tủ đầu giường lên, khi nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình, động tác nhấn nghe dừng lại.
Cô còn chưa kịp tắt máy, người bên cạn♄ đã vươn tay đoạt đïện thoại, thay cô nhận cuộc gọi này.
Nửa người trên của Tống Nghiêm Thai để trần, anh ôm Lạc Hân vào ngực, đïện thoại để bên tai cô, tư thế của hai người cực kỳ thân mật.
“Nói chuyện đàng hoàng.” Tống Nghiêm Thai nói nhỏ vào tai cô, giọng nói mang theo sự uy hiếp.
Lạc Hân vô thức nuốt nước bọt, cô muốn tránh khỏi sự giam cầm của Tống Nghiêm Thai, nhưng cô sợ đầu dây bên kia sẽ nghe thấy động tĩnh ở đây, sợ Lý Tu sẽ nghe thấy.
Thật ra từ tối hôm qua khi biết Lý Tu làm bậy với người phụ nữ khác, Lạc Hân đã biết mối quan hệ giữa hai người bọn họ sẽ không còn cơ hội nào nữa, những chuyện sai lầm này cũng không phải do Lạc Hân gây ra, tuy rằng tối hôm qua Lạc Hân đã xảy ra chuyện thân mật với sếp của mình, nhưng cô không định cho Lý Tu cơ hội ghê tởm cô.
Lạc Hân bị Tống Nghiêm Thai giam cầm tɾong ngực anh, cô đành ngoan ngoãn làm theo.
“Hân Hân, sao cả một buổi tối em đều không nhận đïện thoại của anh? Em không nhận thì đã đành, vì sao không trở về chung cư? Em có biết lúc anh tới chung cư tìm em, phát hiện em không ở nhà, anh đã lo lắng như thế nào không?”