Lãm Nguyệt run rẩy, tưởng chừng đứng không vững, nhưng vẫn không quên thúc giục Nguyên Anh của mình nuốt trọn nốt chút lôi bổn nguyên cuối cùng trong lôi kiếp.
Khi lôi bổn nguyên bị nuốt sạch, lôi kiếp chấm dứt, mây đen tan biến.
“Sư muội ”
Tinh dich và Thanh Hà lập tức lao đến, một trái một phải truyền linh khí vào giúp nàng hồi phục.
“Sư muội, muội không sao chứ?”
Lãm Nguyệt yếu ớt lắc đầu “Đa tạ nhị vị sư huynh, ta không sao.”
“Đệ tử chúc mừng sư tôn một bước tiến vào Hóa Thần.”
Giọng nói trầm thấp bất ngờ vang lên.
Lãm Nguyệt vừa nghe thấy, toàn thân cứng đờ, linh khí vừa ngưng tụ nhờ sự giúp đỡ của hai vị sư huynh suýt nữa tan biến sạch.
Nàng quay đầu một cách cứng ngắc, nhìn thấy một thiếu niên tuyệt mỹ dưới ánh trăng, khuôn mặt vẫn giữ nụ cười hiền lành.
“Tiêu… Tiêu Cảnh Diệu…”
Nhắc đến cái tên ấy, Lãm Nguyệt không khỏi run lên.
“Sư tôn gọi đồ nhi, chẳng hay có điều chi muốn đồ nhi giúp đỡ?”
Ánh mắt Tiêu Cảnh Diệu trong veo, ra vẻ kính cẩn lễ độ.
Lãm Nguyệt vội lắc đầu, chỉ muốn quay người mà chạy, càng xa Tiêu Cảnh Diệu càng tốt.
“Sư tôn bị thương rồi, để đồ nhi đỡ sư tôn về nghỉ ngơi.” Tiêu Cảnh Diệu bước tới, đôi giày trắng điểm bước thong dong.
“Không, không cần Ta tự về được ” Lãm Nguyệt hốt hoảng lùi một bước, quay sang Tinh dich và Thanh Hà nói “Nhị vị sư huynh, hiện giờ ta vừa đột phá, tu vi chưa ổn định, phải bế quan một thời gian.”
Tinh dich và Thanh Hà đương nhiên không có lý do từ chối, chỉ là nhìn Lãm Nguyệt rời đi trong vội vã, lòng không khỏi lo lắng.
“Cảnh Diệu, chăm sóc sư tôn cho tốt, có chuyện thì truyền âm báo với các sư bá.”
Thanh Hà vẫn chưa yên tâm, nên dặn dò thêm vài câụ
Tiêu Cảnh Diệu ngoan ngoãn gật đầu, trong mắt lại lấp lánh ánh sáng kỳ quái.
Lúc này, Lãm Nguyệt đã thuấn di vào tẩm điện, vội vã chạm tay lên ngực, nghe nhịp tim vẫn còn đập thình thịch, chưa kịp hoàn hồn.
Nàng không phải sợ thiên lôi, mà là sợ Tiêu Cảnh Diệụ
Thực ra, Lãm Nguyệt vốn không thuộc về thế giới này. Một giây trước, nàng vẫn còn nằm trên giường, đêm khuya đốt đèn đọc sách, nhưng giây tiếp theo lại vô duyên vô cớ nhập vào thân xác này.
Lúc ấy, nguyên chủ đang ở giai đoạn đột phá cực kỳ quan trọng của Hóa Thần kỳ, chẳng rõ bị kích thích gì mà thần hồn tan vỡ, còn nàng thì ngẫu nhiên tiếp quản thân xác này và tiếp nhận cả ký ức của nguyên chủ.
Không ngờ lần tiếp nhận này suýt nữa làm Lãm Nguyệt kinh hoàng đến mức tim gan rụng rời.
Bởi thân xác nàng nhập vào không phải ai khác, mà chính là sư tôn độc ác của nam chính trong bộ truyện sảng văn nam tần tu tiên mà nàng đang đọc dở, tên “Quỷ Vương Quân Lâm Cửu Châu”.
Còn Lãm Nguyệt nàng, lại trở thành sư tôn độc ác của nam chính Tiêu Cảnh Diệụ
Tiêu Cảnh Diệu, từ nhỏ đã chịu cảnh bi thảm như số mệnh của các đại nam chủ, năm mười tuổi may mắn được Lãm Nguyệt thu làm đệ tử thân truyền.
Lãm Nguyệt không chỉ cứu mạng hắn mà còn tận tình truyền dạy pháp môn tu luyện.
Tiêu Cảnh Diệu vốn đã sớm nhìn thấu lòng người ấm lạnh, thế gian hiểm ác, nên đối với Lãm Nguyệt luôn tôn sùng như trời cao, răm rắp nghe lời.
Sau khi Lãm Nguyệt đột phá Hóa Thần, không ngờ lại bị kẹt ở Hóa Thần trung kỳ, mãi chẳng thể đột phá lên nữa.