Trên thuyền, đệ tử của hai đại môn phái nhìn nhau không nói nên lời. Khi ngẩng đầu nhìn thấy đám mây đen tím, ai nấy đều bất giác sợ hãi đến mức muốn quỳ rạp xuống.
Uy áp khủng khiếp ấy khiến tất cả không khỏi kính sợ.
Khi lôi vân xuất hiện, Lục Khuyết Nhiên và Thanh Hà lập tức có mặt trên boong.
Nhìn tầng mây đen tím kinh người, Lục Khuyết Nhiên không giấu được vẻ chấn động.
Sấm sét tím giữa ban ngày, hoặc là độ kiếp, hoặc là dị tượng.
Hơn nữa, luồng sét đáng sợ này lại xuất hiện ngay trên thuyền hoa của họ, mà trên thuyền chẳng phải đang có một tu sĩ lôi linh căn sao?
Ánh mắt Lục Khuyết Nhiên lấp lánh, nhìn thẳng vào Thanh Hà.
Thanh Hà bất đắc dĩ gật đầụ Dị tượng thế này, ngoài sư muội thiên tài của hắn ra, còn ai khác có bản lĩnh tạo ra?
Thấy Thanh Hà thừa nhận, ánh mắt Lục Khuyết Nhiên càng sáng rực.
Uy áp kinh khủng này, không khác gì tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ, trong khi Lãm Nguyệt chỉ vừa đột phá Hóa Thần mấy tháng trước.
Nghĩ đến việc nữ tử mà mình ngưỡng mộ lại xuất chúng như vậy, lòng hắn không khỏi dâng lên niềm kiêu hãnh.
Quả nhiên, đây chính là nữ tử duy nhất có thể sánh vai cùng Lục Khuyết Nhiên hắn.
Ở một góc thuyền hoa, trong một kết giới đen tối, tiếng gào rú chói tai vang vọng như muốn xé rách màn nhĩ.
Vô số oan hồn ác quỷ giơ tay, không ngừng xé rách bóng dáng trắng muốt đang ngồi khoanh chân giữa kết giới.
Hắn, tóc đen xõa tung, áo trắng không tỳ vết, giữa rừng quỷ dữ đen tối đến tuyệt vọng, lại yêu dị đến nao lòng.
Khi lôi vân xuất hiện, bóng người kia từ từ mở mắt.
Ánh đỏ kỳ lạ lóe lên trong đồng tử, Tiêu Cảnh Diệu ngẩng đầu, nhìn tầng lôi vân đang cuộn trào trên trời, lần đầu trong mắt hắn hiện lên vẻ không thể tin nổi.
Lôi bổn nguyên
Từ khi nào Lãm Nguyệt đã sở hữu lôi bổn nguyên? Nhìn mức độ tinh thuần của lôi vân, bổn nguyên của nàng còn tinh khiết hơn cả thứ mà hắn từng có trong kiếp trước.
Vì sao? Trong kiếp trước, rõ ràng Lãm Nguyệt chưa từng sở hữu bổn nguyên chi lực.
Lần đầu tiên từ khi tái sinh, kẻ luôn tính toán chu toàn như Tiêu Cảnh Diệu lộ ra vẻ mờ mịt.
Trong suốt một tháng sau đó, Lãm Nguyệt hoàn toàn đắm chìm trong sự “ngọt ngào” của thiên lôi rèn luyện nguyên anh. Nỗi đau từ những tia sét dữ dội lặp đi lặp lại khiến cơ thể nàng dần trở nên tê liệt với đau đớn.
Nàng chăm chỉ tu luyện, không bận tâm đến thế sự bên ngoài. Nhưng nàng lại không hề biết rằng, những ngày qua cả thuyền hoa đã phải chịu khổ vì nàng.
Càng hấp thu lôi bổn nguyên, lôi vân phía trên thuyền càng lớn. Từ một đám mây chỉ rộng vài mét vuông, giờ đây đã mở rộng ra hơn ngàn mét.
Thuyền hoa tiếp tục tiến về phía Thượng Vân thành. Nơi nó đi qua, lôi vân che kín bầu trời, ánh chớp tím nổ vang, tựa cảnh tượng tận thế.
Nghe thấy tiếng động, vô số tu sĩ vội vã tìm tới, cứ ngỡ rằng có một yêu thú nghịch thiên nào đó đang độ kiếp.
Nhìn hàng dài tu sĩ bám theo sau thuyền, Thanh Hà không khỏi đưa tay xoa trán, bất lực thở dài.
Lục Khuyết Nhiên khẽ cười, cũng chỉ biết lắc đầu cam chịụ
Ban đầu, họ còn cố giải thích rằng trên thuyền không có yêu thú, chỉ là một tu sĩ lôi linh căn đang tu luyện.