Chương 23
ra hiệu đầu hàng, ngoan ngoãn gật đầu với Lâm Kha.
“Được rồi.” Lê Thê Thê mở cửa bước lên xe, một cơn gió lạnh mang theo bông tuyết lùa vào trong, nhưng may mắn là hệ thống sưởi trong xe đã bật ở mức tối đa.
Cô phủi những bông tuyết vương trên vai, sau đó đóng cửa xe lại.
Ghế sau vô cùng xa hoa, êm ái và thoải mái đến mức khó tin.
Lê Thê Thê ngồi ngay ngắn, vừa xoa tay vừa cẩn thận nở một nụ cười lấy lòng, chào hỏi Kỳ Kiêu Dã.
“Kỳ gia, thật trùng hợp… lại gặp anh rồi.” “Không trùng hợp, tôi đang đợi cô.” Kỳ Kiêu Dã cúi mắt nhìn bàn tay nhỏ nhắn của Lê Thê Thê, chỉ bị gió lạnh lướt qua cũng ửng lên sắc đỏ, sau đó đưa vào tay cô một chiếc túi sưởi hình thỏ trắng, mềm mại và ấm áp.
Dễ thương quá.
Lê Thê Thê ôm lấy túi sưởi, nhìn chằm chằm nó một lúc, sau đó quay sang liếc Kỳ Kiêu Dã.
Một kẻ ngang tàng bạo lực như hắn, vậy mà lại thích dùng loại đồ vật lông xù đáng yêu thế này sao?
Thật là hiếm thấy “Cảm ơn Kỳ gia.” Cô ôm túi sưởi vào lòng, nhưng khi phát hiện đôi mắt xanh lạnh lẽo của Kỳ Kiêu Dã không chớp lấy một lần, cứ thế nhìn chằm chằm mình, cô theo phản xạ rụt người lại, nhích dần về phía cửa xe.
Hắn không định giết người diệt khẩu đấy chứ??
Cơ thể Lê Thê Thê vừa mới ấm lên bỗng chốc lạnh toát, cô lập tức kéo giãn khoảng cách với Kỳ Kiêu Dã, cả khuôn mặt đầy cảnh giác.
“Anh vừa nói… đợi tôi?” “Ừ.” Kỳ Kiêu Dã khẽ gật đầu, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Lê Thê Thê một thoáng.
Khi nhìn thấy vết bầm xanh trên trán cô dù có lớp phấn dày cũng không thể che lấp đôi mắt hắn thoáng trầm xuống.
Chỉ một ánh mắt ấy thôi cũng khiến bầu không khí trong xe trở nên ngột ngạt, áp lực mạnh mẽ ập đến.
Lê Thê Thê hoảng hốt nắm chặt tay cầm cửa xe, cân nhắc xem có nên lập tức mở cửa bỏ trốn hay không.
Kỳ Kiêu Dã cụp mắt, liếc nhìn bàn tay trắng nõn như củ sen của cô, giọng điệu nhàn nhạt, nhưng lại mang theo một lời nhắc nhở đầy thiện ý.
“Hiện tại xe đang chạy với tốc độ hơn 200km/h.
Nếu nhảy xuống bây giờ, với quán tính và lực va chạm khủng khiếp đó, cô sẽ đầu vỡ máu chảy, chết không toàn thây.” “Ha ha…” Bị nhìn thấu suy nghĩ, Lê Thê Thê cười gượng, vội vàng rụt tay lại, tiếp tục ôm chặt túi sưởi trong lòng.
“Tôi chỉ là… muốn kiểm tra xem cửa xe có đóng chặt hay không thôi.
Kỳ gia xem này, đóng rất chắc, rất an toàn.” Vừa nói, cô vừa chú ý đến hướng xe đang đi.
Sau khi rời khỏi phố Tây Hựu, xe chạy thẳng về hướng đông, trong lòng cô lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo.
Lê Thê Thê không còn tâm trí để đối phó với Kỳ Kiêu Dã nữa, cô nghiêng người về phía trước, vỗ nhẹ lên lưng ghế lái.
“À này…” Tài xế A Thái liếc nhìn cô qua khóe mắt.
“Tôi tên A Thái.” “À, anh A Thái ” “Gọi tôi là A Thái.” “…” Lê Thê Thê nuốt nước bọt, đổi giọng.
“A Thái, mấy người… định đưa tôi về nhà đúng không?” Cô giơ tay chỉ về phía bên phải.
“Nhà tôi ở Long Đình Thủy Ánh, Lê Viên.
Anh đi nhầm hướng rồi.” A Thái vẫn nắm chặt vô lăng, không có ý định quay đầụ Lúc này, người ngồi ở ghế phụ Lâm Kha đột nhiên lên tiếng, ánh mắt hắn sâu thẳm như có ẩn ý.
“Cô không phải sống ở vùng ngoại ô phía đông sao?” “Làm gì có chuyện đó?” Lê Thê