Chương 31
Tạ Yến Lễ bên kia rất nhanh lập tức nhận được tin nhắn.
Anh rũ mắt xuống, mở avatar hình mèo con có dấu chấm đỏ kia ra, anh nhìn chằm chằm dấu chấm kia vài giây, sau đó bấm vào thêm ghi chú.
Bà Tạ.
Lâu Nguyễn ngồi ở một bên, cô cúi đầu, cũng ghi chú Tạ Yến Lễ Tạ Yến Lễ
Sau khi ghi chú xong, cô mới bấm vào vòng tròn bạn bè.
Quả nhiên Tạ Yến Lễ đã đăng lên vòng bạn bè, chỉ có hai chữ đơn giản Kết hôn.
Cô nhìn hai giây, vẫn đưa tay nhấn cho anh một lượt like.
Sau khi cô like xong, cô yên lặng nghiêng người, ngồi thẳng hơn một chút, mở vòng tròn bạn bè của Tạ Yến Lễ ra.
Không biết vì sao, Lâu Nguyễn cảm thấy mình giống như đang làm chuyện xấu gì đó, khoảnh khắc cô nhấp vào vòng bạn bè của anh tâm tình cô vô cùng bí ẩn.
Giống như đang theo dõi một cái gì đó vậy.
Nhưng khi cô bấm vào thì hoàn toàn mất đi cảm giác đó.
Vòng tròn bạn bè của Tạ Yến Lễ rất sạch sẽ, ngoại trừ "kết hôn" vừa mới đăng lên ngoài ra không có gì cả.
Cũng đúng, ông chủ ngày ngày có rất nhiều chuyện phải làm, làm gì có thời gian đăng lên vòng bạn bè.
Vòng tròn bạn bè như vậy rất phù hợp với tính cách của anh.
Sau khi tham quan vòng tròn bạn bè trống rỗng của anh, Lâu Nguyễn nhìn qua avatar của anh.
Avatar là màu đen tinh khiết, không có gì.
Và biệt danh WeChat của anh còn đơn giản hơn, chỉ có một dấu chấm.
Phong cách này... Rất Tạ Yến Lễ.
Hoàn toàn chính là Tạ Yến Lễ trong lòng cô.
Lâu Nguyễn nhìn một hồi lâu mới phát hiện Tạ Yến Lễ đang nhìn cô, ngón tay trắng nõn dừng lại trên nút tròn bên cạnh của điện thoại di động, yên lặng tắt máy, cô nâng mắt lên cười với anh một chút "Thật không nghĩ tới trước kia chúng ta đã kết bạn với nhau, thật trùng hợp.”
Tạ Yến Lễ thu hồi ánh mắt, nhìn về phía trước nói "Cùng một trường trung học, cùng một trường đại học, có wechat của nhau cũng không có gì kỳ lạ.”
Lâu Nguyễn "…Ha ha.”
Ngón tay cô cầm điện thoại hơi siết chặt, kỳ thật cô vẫn cảm thấy rất kỳ lạ.
Mặc dù bọn họ cùng một trường trung học và một trường đại học, nhưng rõ ràng bọn họ giống như hai người trên thế giới.
Nhưng người của hai thế giới lại có phương thức liên lạc của nhau, sao có thể không tính là kỳ lạ chứ.
Có lẽ là nụ cười của cô quá khô khan, Tạ Yến Lễ nhìn qua, đôi mắt đen nhánh lấp lánh kia bình tĩnh nhìn cô, ánh mắt có chút oán giận.
Lâu Nguyễn không biết có phải mình nhìn lầm hay không, cô nhỏ giọng hỏi "Làm sao vậy?"
"Ừmm." Tạ Yến Lễ lười biếng quay đầu, giống như không có gì cả, thuận miệng hỏi "Em không đăng lên vòng bạn bè của mình sao?"
Anh nhớ rằng, rõ ràng cô rất tích cực.
Bình thường vòng tròn bạn bè đối với từng người một mà nói, chuyện kết hôn là một chuyện lớn, sẽ không hợp lý nếu trên vòng bạn bè không đăng gì.
Mặc dù bọn họ... mới kết hôn mà thôi.
Lâu Nguyễn có chút mơ hồ, cô không nghĩ tới Tạ Yến Lễ sẽ nói điều này, cô cẩn thận suy nghĩ một chút, cảm thấy có thể là anh lo lắng bọn họ có bạn chung.
Dù sao hôn sự này trong mắt người ngoài cô cũng là người trèo cao.
Nếu anh gửi cô không đăng, hình như không tốt lắm, ảnh hưởng đến sĩ diện của anh.
Nghĩ tới đây, Lâu Nguyễn gật đầu "Tôi…"