⬅ Trước Tiếp ➡

Cô ngồi bên cạnh sân bóng, nhìn nam sinh mặc áo đấu màu trắng, quay đầu cười nói cô làm sao có thể thích anh người cô thích chỉ có Chu Việt Thiêm.
Tạ Yến Lễ nhìn thấy cô có chút thất thần, lui về phía sau, dựa người vào bàn bên cạnh, hai chân thon dài xếp chồng lên nhau, liếc xéo cô nói "Lâu Nguyễn."
"… Ừm." Lâu Nguyễn cuối cùng cũng hoàn hồn trở về, nghiêm túc gật đầụ
Cô cảm thấy Tạ Yến Lễ có thể nghĩ như vậy cũng là chuyện bình thường, dù sao từ nhỏ đến lớn anh đều được hoan nghênh như vậy, hơn nữa đêm qua sau khi cô uống quá nhiều thật sự quá mức... Nhiệt tình.
Anh hiểu lầm cũng bình thường.
"Tôi sẽ bồi thường cho anh."
"Cô làm sao bồi thường cho tôi."
Hai thanh âm đồng thời vang lên, Lâu Nguyễn hơi dừng lại, chậm rãi từ trên giường ngồi dậy, nhìn thấy người hoàn mỹ quý phái tựa vào bên kia, cô cẩn thận nói "Tôi mua cho anh Tạ một bộ quần áo mới, mời anh ăn một bữa cơm, có được không?"
Xảy ra tình huống như vậy, đây là lần đầu tiên cô gặp phải, thật sự không biết nên giải quyết như thế nào.
Đây là phương án tốt nhất mà cô có thể nghĩ ra.
Tạ Yến Lễ quay đầu lại, đôi mắt hẹp dài đen nhánh cong lên, tựa tiếu phi tiếu "Mời tôi ăn cơm?"
Lâu Nguyễn "..."
Ngữ khí này, là hiểu lầm ý cô sao?
Cô mím môi, nghiêm túc nói "Nếu anh Tạ thấy không tiện, vậy tôi đem quần áo và tiền phòng chiết khấu cho anh, như vậy có được không?"
Dừng một chút, cô lại nhanh chóng nói "Còn có tiền ăn cơm nữa."
Hình như Tạ Yến Lễ cảm thấy buồn cười, đôi mắt đen xinh đẹp của anh khẽ nhíu "Lâu Nguyễn, cô cảm thấy tôi thiếu tiền sao?"
Lâu Nguyễn nhất thời nghẹn một chút.
Anh thực sự không tệ.
Trước kia cô nghe được tên của anh phần lớn đều là Tạ Yến Lễ của đại học Thanh Hoa, Tạ Yến Lễ của trường trung học số một Bắc Kinh, bây giờ nghe được phần lớn đều là Hoa Dược Sinh Vật Tạ Yến Lễ.
Hoa Dược Sinh Vật được thành lập sau khi Tạ Yến Lễ tốt nghiệp, công ty sắp tới được đưa ra thị trường, vốn hóa thị trường ước chừng hơn năm tỷ.
Đương nhiên anh sẽ không để ý đến một bộ quần áo và tiền phòng, còn có tiền cơm gì nữa.
Thời gian của người này, đều được tính bằng giây.
Vậy làm thế nào để bù đắp cho anh để bồi thường cho anh?
Lâu Nguyễn nhẹ nhàng nhíu mày, nhất thời trong khoảng thời gian ngắn gặp khó khăn.
Ánh mắt của Tạ Yến Lễ dừng trên người cô, anh rũ mắt xuống, ngón tay thon dài trắng nõn dừng trên bàn, nhẹ nhàng gõ "Công ty của tôi sắp đưa ra thị trường, cô có biết không?"
Lâu Nguyễn ngẩng đầu lên, nhìn anh gật đầu "... Tôi biết."
Ánh mắt của Tạ Yến Lễ từ trên ngón tay của mình rời đi, đôi mắt đen lấp lánh kia mang theo cảm xúc nông cạn nhợt nhạt khiến cho người ta nhìn không rõ, anh bình tĩnh nhìn cô, ngữ điệu thờ ơ "Lúc này, tôi và công ty của tôi, đều không thể xảy ra chuyện gì."
"Đặc biệt là những tin tức kích động như xé quần áo hay hôn phụ nữ không quen biết trên đường."
"Điều này đối với tôi và công ty của tôi, rất có hại."
Lâu Nguyễn gật đầu, một công ty chuẩn bị đưa ra thị trường quả thật là chuyện đại sự, nhất là công ty như Hoa Dược Sinh Vật.
Có rất nhiều công ty gặp các loại vấn đề trước khi đưa ra thị trường, đều dẫn đến thất bại.


⬅ Trước Tiếp ➡