⬅ Trước Tiếp ➡

Khoảnh khắc nhận được sổ đỏ, tâm trạng của Lâu Nguyễn có chút tế nhị.
Trước kia cô từng ảo tưởng ra rất nhiều cảnh kết hôn, cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới lúc kết hôn sẽ như vậy.
Cô đứng trên bậc thềm, quay đầu nhìn qua cặp vợ chồng mới cưới kia vừa nhận được giấy chứng nhận.
Họ gọi nhiếp ảnh gia và chụp ảnh dưới gốc cây bên ngoài.
Cặp vợ chồng mới cưới đứng dưới gốc cây, hai người cùng nhau cầm giấy chứng nhận kết hôn, mặt dán vào nhau, vẻ mặt cười đến ngọt ngào.
Lâu Nguyễn nhìn bọn họ cô cười một chút, trước kia cô tưởng tượng kết hôn cũng là như vậy.
Chiếc xe Cullinan màu đen dừng trước mặt, chắn đi tầm mắt của Lâu Nguyễn.
Cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra góc mặt tinh xảo của người đàn ông, anh nghiêng đầu nhìn qua, đồng tử đen như mực.
Lâu Nguyễn đi xuống bậc thang, cô mở cửa xe lên xe.
Tạ Yến Lễ tựa vào ghế ngồi, lười biếng quay đầu nhìn qua bên kia, ánh mắt dừng lại trên cặp vợ chồng mới cưới đang chụp ảnh bên ngoài "Muốn chụp sao, bây giờ gọi một nhiếp ảnh gia tới cũng không muộn."
Lâu Nguyễn đang thắt dây an toàn, cô ngơ ngác ngẩng đầu lên, theo tầm mắt của Tạ Yến Lễ nhìn qua, lúc này mới ý thức được anh đang nói cái gì.
Cô ngây người nhìn gương mặt kia, không thể nào tưởng tượng ra được Tạ Yến Lễ loại người này lại muốn cùng cô chụp ảnh.
Cô luôn cảm thấy bọn họ cùng nhau chụp ảnh trên giấy chứng nhận kết hôn đã là điều quá phi thường huyền ảo rồi.
Thấy cô không nói lời nào, tay của Tạ Yến Lễ đặt trên vô lăng rơi xuống, anh lấy điện thoại di động của mình. nannan
Lâu Nguyễn vội vàng lắc đầu "Không cần không cần, chúng ta vẫn nên về nhà gặp ông nội của anh đi, tôi không muốn chụp.”
Mà Tạ Yến Lễ đã nhanh chóng mở danh bạ, gọi điện thoại cho người nào đó, xương ngón tay trái thon dài xinh đẹp của anh đặt trên vô lăng, nhìn đôi vợ chồng nhỏ bên ngoài đang vui vẻ chụp ảnh, ngữ điệu lười biếng mê hoặc người khác "Tôi muốn chụp.”
Lâu Nguyễn mở to hai mắt, cô ngồi ở ghế phụ, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt anh tuấn được ông trời chiếu cố này, cô cố gắng tìm ra một tia không kiên nhẫn trên mặt anh.
Nhưng cô không tìm thấy gì cả.
Anh hình như rất muốn chụp ảnh…
Điện thoại đã kết nối, Tạ Yến Lễ tựa lưng vào ghế, lười biếng nói "Giúp tôi tìm một nhiếp ảnh gia, đến cục dân chính ở phía đông thành phố.”
"Chụp ảnh kỷ niệm giấy chứng nhận kết hôn cho tôi và vợ tôi.”
“Ừ, chúng tôi đang chờ ở bãi đậu xe."
Tạ Yến Lễ quay đầu lại, ánh mắt anh dừng trên người của Lâu Nguyễn "Cô ấy không có, mang một cái tới đây đi.”
Lâu Nguyễn có chút hoảng hốt, ngơ ngác hỏi "Mang theo cái gì?"
Tạ Yến Lễ rũ mắt nhìn cô, động tác lười biếng nâng ngón tay thon dài lên, chỉ về phía đôi vợ chồng mới cưới đang chụp ảnh bên ngoài, anh không chút để ý nói "Đồ che mặt.”
Bởi vì bọn họ phải chờ nhiếp ảnh gia tới, cho nên Tạ Yến Lễ lái xe trở lại bãi đậu xe gần đó.
Chờ nhiếp ảnh gia đến, anh cúi người mở cuốn sổ màu đỏ vẫn còn hơi ấm ra, lấy điện thoại ra chụp một tấm.
Lâu Nguyễn ngồi bên cạnh yên lặng nhìn anh, cô cho rằng loại người như Tạ Yến Lễ sẽ không làm những chuyện này.
Đặc biệt, còn trong trường hợp họ không thân thiết, họ chỉ đơn giản để vượt qua cuộc khủng hoảng nên mới kết hôn.


⬅ Trước Tiếp ➡