⬅ Trước Tiếp ➡

Tạ Yến Lễ nâng mắt lên nhìn thoáng qua, cùng với Lâu Nguyễn đi tới cốp xe lấy quà gặp mặt, bước vào cửa chính của nhà họ Từ.
Nhà họ Từ đặc biệt tĩnh mịch.
Trong sân trồng đầy hoa cỏ, có bóng râm che nắng, một chút ánh sáng loang lổ rơi xuống đất.
Thời điểm hai người sắp đi qua sân, mới có người giúp việc nhà họ Từ mở cửa, ngữ điệu không mặn không nhạt "Tiểu thư đã trở về."
Tạ Yến Lễ đứng sau Lâu Nguyễn, đuôi lông mày nhẹ nhàng nhíu lại.
Nhận thấy được ánh mắt của Tạ Yến Lễ, cuối cùng người giúp việc cũng nhìn qua, không sợ người, vẫn là bộ dáng không mặn không nhạt không hoan nghênh "Còn có bạn sao, mời vào trong."
Vừa dứt lời lập tức xoay người bước đi, người giúp việc cũng không có ý muốn bước lên giúp đỡ bọn họ lấy đồ, một bên đi một bên nói "Ông chủ không có ở đây, bà chủ đang ngủ trưa, xin nhỏ giọng."
Ba nuôi và mẹ nuôi là quan hệ hôn nhân, tình cảm xưa giờ vẫn không tốt, đối với cô vẫn mờ nhạt, Lâu Nguyễn đã sớm quen thuộc.
Nhưng Tạ Yến Lễ chắc là chưa từng trải qua loại đối xử lạnh lùng này, Lâu Nguyễn có chút lo lắng ngẩng đầu nhìn anh.
Tạ Yến Lễ đứng bên cạnh cô, ánh sáng loang lổ xẹt qua gương mặt quý phái kia, đôi môi mỏng của anh cong lên, đáy mắt nửa điểm cũng không có ý cười.
Những hộp quà tinh xảo đều được anh cầm bên tay phải, tay trái thon dài bất động bình tĩnh nắm chặt tay của Lâu Nguyễn, khóe miệng nở nụ cười yếu ớt, chậm rãi nói "Giấc ngủ trưa của bà Từ cũng rất đặc biệt."
Phía dưới ống tay áo âu phục, trên tay đồng hồ quý giá, kim đồng hồ vừa mới chuyển đến mười một giờ.
Giờ Bắc Kinh, mười một giờ.
Lúc này, nhiều người vẫn còn chưa tan ca, còn rất sớm để ăn trưa.
Huống hồ, lúc sai người tiễn Từ Húc Trạch đi, bọn họ đã nói trước với cậu ta, sẽ đến nhà chào hỏi, nhờ cậu ta thông báo trước.
Người giúp việc đi ở phía trước bỗng dưng thay đổi sắc mặt, quay đầu lại, còn chưa kịp nói chuyện, ánh mắt đã nhìn thấy hai người đang siết chặt tay nhau, đồng tử của người giúp việc co rụt lại, có chút nói không nên lời "Cô…"
Lâu Nguyễn sao lại giống như những người đàn ông khác, không phải cô vẫn luôn thích cái người nhà họ Chu kia sao.
Lâu Nguyễn bị anh nắm tay, trong nháy mắt cảm xúc mơ màng chợt lóe lên rồi biến mất.
Tuy rằng cô đã quen bị đối xử lạnh nhạt, nhưng đây là lần đầu tiên có người nắm tay cô thật chặt như vậy.
"Dì Hoàng, con sắp kết hôn." Lâu Nguyễn đứng dưới ánh sáng loang lổ, trong đôi mắt đen trong suốt phản chiếu ánh sáng nhợt nhạt "Hôm nay là con dẫn chồng chưa cưới đến cho mẹ xem."
Phòng khách nhà họ Từ.
Cà phê pha sẵn được bày trước mặt Tạ Yến Lễ và Lâu Nguyễn, hương thơm tinh khiết dần dần tràn ngập khắp căn phòng.
Bà Từ mặc một chiếc váy dài màu xanh lá cây theo phong cách cổ điển, mái tóc dài hơi xoăn được búi phía sau đầu, khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ nhưng sắc mặt nhàn nhạt, bà buông cà phê trên tay xuống, cũng không nhìn Tạ Yến Lễ một lần, đem ánh mắt dừng trên người Lâu Nguyễn "Muốn kết hôn?"
Từ Húc Trạch ngồi bên cạnh cô, người từng ở đồn cảnh sát bây giờ giống như con nhím, im lặng ngồi bên cạnh cô, không nói một câụ
Không khí xung quanh hình như trở nên nặng nề, đè ép người ta đến không thở nổi.


⬅ Trước Tiếp ➡