Tiếp ➡

Trong căn phòng tối tăm, hai thân hình đan chồng lên nhaụ
Nam nhân có khuôn mặt tinh xảo rũ mắt xuống, mi mắt đen nhánh che khuất tâm tình trong ánh mắt của anh, anh rũ mắt nhìn thiếu nữ, giọng nói trầm thấp khàn khàn "Lâu Nguyễn, nói cho tôi biết, tôi là ai."
Mi mắt của cô gái dày đặc cuốn lên cọ qua làn da của anh, cô nâng cánh tay trắng nõn của mình lên, nhẹ nhàng ôm lấy cổ anh, hơi thở ấm áp lướt qua, mùi rượu nồng nặc cũng theo đó quấn quanh chui vào chóp mũi anh.
Vì để đề phòng cô ngã xuống đất, Tạ Yến Lễ theo bản năng đỡ lấy eo cô.
Chiếc eo nhỏ nhẹ nhàng bám chặt anh , khiến cho người ta có chút run rẩy.
Động tác của anh dừng lại vừa đúng lúc cho đối phương cơ hội, cô gái ôm lấy cánh tay trắng nõn của anh, vô ý thức dựa vào đó.
Cảm xúc ấm áp cách lớp vải quần áo truyền đến khiến cơ thể anh có chút nóng lên.
Tạ Yến Lễ cúi đầu, trên chiếc áo sơ mi trắng như tuyết của mình có một dấu hôn ửng đỏ.
Nhưng người khởi xướng vẫn không nhận ra mình đã làm những gì.
Đôi mắt cô cong lên, giọng nói mềm mại ngọt ngào như đã ngâm trong bình mật ong, ngọt ngào đến tan chảy lòng người "Anh là... Tạ Yến Lễ..."
Đôi mắt anh nhìn cô chằm chằm bỗng nhiên trở nên dày đặc tối tăm nannan
Cổ áo sơ mi của Tạ Yến Lễ bị kéo ra, mồ hôi nóng bỏng trên xương quai xanh lạnh lẽo rơi xuống, ngón tay trắng nõn của thiếu nữ trong ngực hơi cuộn tròn lại, hai khóe mắt gợn sóng nước giống như muốn khóc, ủy khuất nói "... Nóng."
Phía chân trời trở nên trắng bệch, dần dần có ánh sáng xuyên thấu qua tầng mây rơi xuống.
Lâu Nguyễn đau đầu như muốn nứt ra, cô nâng ngón tay trắng nõn mềm mại của mình lên, xoa xoa đôi mắt chua xót, đôi mắt vẫn còn chưa mở ra, đoạn clip tối hôm qua đã đua nhau tiến vào đầu cô.
Con gái nuôi mà thôi, làm sao tôi có thể thật sự để cô ấy trong lòng, loại người như chúng ta, vẫn là môn đăng hộ đối.
Động tác của Lâu Nguyễn dừng lại một chút, bàn tay vốn đang dụi mắt một lần nữa rũ xuống.
Cô và Chu Việt Thiêm từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, cô theo đuổi Chu Việt Thiêm mười mấy năm, mặc kệ là lúc nào, ở chỗ nào, Chu Việt Thiêm chỉ cần quay đầu lại là có thể nhìn thấy cô, nhưng ngày hôm qua cô nghe anh ta đùa cợt nói với người bên cạnh rằng "Con gái nuôi mà thôi".
Mấy năm nay, anh ta đi đến đâu cô cũng đi theo đến đó, lúc còn đi học cô thay anh ta chạy việc vặt che đậy cho anh ta làm bài tập về nhà, sau này trưởng thành cô thay anh ta xử lý chuyện công ty...
Chuyện cô thích Chu Việt Thiêm ai cũng biết, duy nhất chỉ có Chu Việt Thiêm là không biết.
Duy nhất chỉ có Chu Việt Thiêm, làm bộ không biết.
Trong mắt anh ta, cô hóa ra chỉ là "con gái nuôi mà thôi".
Cảm giác chua xót không khống chế được mà dâng lên hốc mắt, cùng với tiếng cười đùa của đám người bên cạnh anh ta ngày hôm qua cũng đua nhau dâng lên, mang theo ý chát vô tận.
Suy nghĩ của cô không ngừng quay cuồng giống như sóng biển bốc lên, chậm rãi bao phủ lấy cô.
Lâu Nguyễn bị mắc kẹt trong cái gối, tất cả mọi thứ xung quanh làm cho cô cảm thấy kín đáo không khe hở.


Tiếp ➡