Tạ Di vô cùng thong dong đứng dậy, hắng giọng một cái.
"Khâu Thừa Diệp chỉ nói anh ta có năm mươi tòa nhà, không nói rõ là thật hay giả."
"Vậy thì mặc định, bất luận trong tình huống nào sở hữu năm mươi tòa nhà, đều được tính."
"Nói cách khác..."
"Tôi Tạ Di Ở thế giới nông trại có năm mươi tòa nhà Là hợp lệ "
Cô ngẩng cao đầu, dõng dạc, giống như tiến hành một phát biểu phấn chấn lòng người.
Mọi người trợn mắt há hốc mồm.
Trò chơi này còn có thể chơi như vậy?
Thẩm Dương Khanh dẫn đầu vỗ tay "Đúng vậy "
Người có mặt mũi như Thẩm Dương Khanh đều vỗ tay, những người khác không thể không vỗ tay theo.
Không hiểu lắm, nhưng bộ dáng cô ấy thoạt nhìn rất oai.
Thôi, vỗ tay trước đã, nếu không thì nhìn có vẻ rất ngốc.
Gì zậy, cái này cũng được à?
Mặc dù thì là mà, nhưng cô ấy nói quả thật không có vấn đề gì, trò chơi này chính là chơi như vậy
Tôi mặc kệ Tạ kỹ nữ vừa rồi có phải mắng Tiêu ảnh đế không? Tạ kỹ nữ đi chết đi
Kế tiếp là Liễu Ốc Tinh.
"Tôi không biết chơi trò này, vậy tôi tùy tiện nói một cái vậy." Liễu Ốc Tinh nghĩ nghĩ "Tôi biết rất nhiều tin nóng, cái này có tính không?"
Là thiên kim của câu lạc bộ giải trí, lời này do cô nói ra vẫn rất có sức tin phục.
"Chứng minh một chút." Tạ Di ồn ào.
Liễu Ốc Tinh ngượng ngùng nở nụ cười "Không thể phát sóng đâụ"
Tùy tiện nói một cái weibo cũng phải bùng nổ.
"Vậy cái này phải định nghĩa như thế nào đây? Điều kiện không gập ngón tay là gì?" Hứa Sương Nhung đưa ra nghi vấn.
"Ừm... như vậy đi. Người không bẻ ngón tay nhất định phải nói ra ba tin nóng, hơn nữa cần thỏa mãn hai điều kiện. Một, nhân vật chính phải là người mọi người đều biết. Hai, phải là tin nóng mọi người không biết."
Nghe đến đó, những người khác đều yên lặng gập ngón tay.
Dù sao muốn đồng thời thỏa mãn hai điều kiện này cũng không đơn giản.
Người mà mọi người đều biết, vậy cũng chỉ có thể là nhân vật công chúng của giới giải trí. Chuyện tất cả mọi người không biết, vậy tương đương với tin tức hiện trường.
Cái này ai dám tùy tiện nói?
Tạ Di dám.
Năm ngón tay của cô vẫn cứng như cũ, vẻ mặt kiên định như là muốn vào Đảng.
Cô ấy không gập ngón tay, Tạ Di muốn thắng tới vậy sao?
Vì muốn thể hiện trước mặt Tiêu ảnh đế mà bất chấp tất cả.
Cô ta có thể nói ra mới lạ, tôi muốn xem cô ta sẽ bịa ra như thế nào
"Cái này..." Liễu Ốc Tinh cũng không hiểu được "Vậy cô nói đi."
"Tôi có thể nói không?" Tạ Di nhìn về phía đạo diễn Ngưu bên ngoài ống kính.
Đạo diễn Ngưu rất ngạc nhiên lần này cô ấy lại chừng mực như vậy, nhưng thân là đạo diễn, anh đương nhiên là hy vọng chương trình càng bùng nổ càng tốt, vì thế gật đầu ngay.
"Đương nhiên có thể, cứ nói đi "
"Vậy nói một chuyện của đạo diễn Ngưu nhé." Tạ Di nói.
Đạo diễn Ngưu "..."
"Đạo diễn Ngưu bị táo bón, thường xuyên không đi vệ sinh được, có một lần sắp quay, gấp gáp ở trong nhà vệ sinh điên cuồng tự đánh vào mông."
Đạo diễn Ngưu quá sợ hãi, lao ra muốn che miệng Tạ Di, Tạ Di nhảy vọt qua sô pha, tiếp tục nói to.
"Lại nói một chuyện của phó đạo diễn nữa."
Một giây trước phó đạo diễn còn đang nghẹn cười, giờ mặt biến sắc, hét lên một tiếng gia nhập đội ngũ truy đuổi Tạ Di.
Nhưng không đuổi kịp.
"Phó đạo diễn từng có một mối tình đầu là yêu qua mạng, đối tượng yêu qua mạng là đạo diễn Ngưu đóng giả, khi hai người gặp nhau thì đánh nhau, sau đó bị tạm giam, tiếp tục đánh trong phòng tạm giam."
Phó đạo diễn phát ra tiếng hét chói tai.
Lúc này nhân viên công tác ở hiện trường đều đã không nhịn nổi nữa, bắt đầu vang lên tiếng cười.
Các khách mời trước ống kính vì giữ hình tượng, chỉ có thể hồi tưởng lại chuyện buồn nhất đời này, cố gắng không để cho mình cười ra tiếng.