Vì Tạ Di là fan trung thành của Tiêu ảnh đế, trong mắt tất nhiên không nhìn thấy người đàn ông khác, có thể cô ấy còn cố ý làm như vậy để Tiêu ảnh đế thấy cô ấy trung thành đến mức nào.
Ồ...
Cư dân mạng bừng tỉnh.
Thì ra là cố ý, chị ta đang xây dựng hình tượng.
Nhưng sự phát triển sau đó lại dần dần lệch khỏi suy đoán của cư dân mạng.
...
Sau khi đến biệt thự, sáu vị khách mời ngồi vây quanh sô pha trong phòng khách, bắt đầu trò chơi đầu tiên của ngày hôm nay gập ngón tay.
Quy tắc trò chơi là mỗi người duỗi năm ngón tay, sau đó lần lượt nói ra một sự kiện mà mình đã trải qua, chỉ cần những người khác không có trải nghiệm tương tự, phải gập một ngón tay, khi cả năm ngón tay đều bị gập xuống, nghĩa là thua cuộc.
Hai người thua sẽ trở thành đầu bếp chính đêm nay, chuẩn bị bữa tối cho mọi người.
"A, anh Thẩm, trán của anh làm sao vậy."
Hứa Sương Nhung đột nhiên kinh hô, lấy khăn tay ra lại gần Thẩm Dương Khanh "Sao lại bị thương nặng như vậy, nếu không nhanh đi bệnh viện, thì có thể..."
"Sắp lành rồi."
Thẩm Dương Khanh ngắt lời cô, lời nói mang theo hàm ý "Đừng, lành lại thì sao tôi lừa người được?"
Tạ Di gặm dưa bên cạnh nghẹn họng "...?
Anh nói rõ ràng xem anh muốn lừa ai?
Hứa Sương Nhung có chút xấu hổ, nhưng tâm lý cô vô cùng tốt, nhanh chóng nở nụ cười "Xem ra hai người rất hòa hợp, vậy tôi yên tâm rồi."
"Cô đừng vội yên tâm." Tạ Di phá đám một cách chuyên nghiệp "Tôi và anh ta sau này chắc chắn sẽ đánh nhaụ"
"Cô muốn đánh tôi?" Thẩm Dương Khanh kinh ngạc, còn có chút thẹn thùng, cúi đầu mỉm cười "Cũng được."
"????"
Tạ Di xông lên túm cổ áo anh "Đổ đống rác trong đầu anh ra cho tôi "
Xoảng
Tiêu Cảnh Tích đột nhiên dùng lực ném cốc nước xuống bàn, âm thanh to lớn làm tất cả mọi người chuyển sự chú ý sang anh.
Chỉ thấy anh mím chặt môi, sắc mặt không tốt, nhưng vẫn chậm rãi nở nụ cười "Mọi người đừng ồn nữa, bắt đầu trò chơi đi, đạo diễn đang ra hiệu bắt đầụ"
Đạo diễn Ngưu đang quay say sưa "...?"
Không phải chứ?
Anh ta không có ra hiệu mà.
Sau khúc nhạc đệm ngắn ngủi, trò chơi gập ngón tay chính thức bắt đầụ
Khâu Thừa Diệp là người đầu tiên lên tiếng, ngay lập tức khoe khoang "Tôi có năm mươi tòa nhà, các bạn có không?"
Úi chời chời Trò chơi này còn có thể chơi như vậy?
Quá giàu có, tôi khóc mất
Khâu Thừa Diệp tự tin nhìn quanh mọi người, thấy những người khác nhao nhao gập ngón tay, không khỏi cười tự tin, nhưng chỉ cười được một nửa.
Bởi vì có hai người không gập.
Thẩm Dương Khanh bất đắc dĩ "Anh Khâu, trò chơi phải chơi nghiêm túc, anh mà chơi kiểu này thì mất vui, năm mươi tòa nhà mà thôi, ai mà không có..."
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt của anh quét qua những người khác đã gập ngón tay, hơi ngạc nhiên, chân thành hỏi "Các bạn không có sao?"
Những người khác nở nụ cười xấu hổ nhưng vẫn giữ lễ.
Cái gì vậy trời Người giàu thực sự đang ở đây
Thật sự là giàu không thể tưởng tượng nổi, tài sản của ngài Thẩm đến nay vẫn là một bí ẩn
Không thể không thán phục
Ngài Thẩm thì có thể hiểu được, nhưng Tạ Di có ý gì đây?
Lúc này mọi người mới chú ý đến, năm ngón tay của Tạ Di vẫn thẳng đứng, bình thản ung dung.
Có người không nhịn được bật cười.
"Phụt..."
Cảm giác được ánh mắt của mọi người, Tiêu Cảnh Tích mới thu liễm vài phần ý cười "Xin lỗi, tôi chỉ nhớ tới chuyện thú vị."
Tạ Di có mấy cân mấy lạng thì anh hiểu rất rõ.
Năm mươi tòa nhà? Giả vờ cái gì chứ.
Tạ Di không để yên, trực tiếp giơ ngón giữa lên "Uống nước tıểu ngựa làm anh kiêu ngạo, cười nhạo cha anh làm sinh tử khó lường."
Tiêu Cảnh Tích sững sờ cười không nổi "..."
"Thật ngại quá, xem ra các bạn không biết chơi trò này, để tôi dạy cho các bạn một bài học."