Chương 8
“Cửu ca đã thích ăn thịt từ nhỏ.” Thấy Hứa Như Ý chú ý, Lương Thiện Uyên dịu giọng giải thích “Đồ chơi cũng thế, người lớn trong nhà sợ đứa nhỏ xuống dưới ăn không quen nên bày ra mấy món nó thích.”
“Thì ra là vậy…” Mạnh Thu Từ gật đầụ
Không ngờ lại nghe Lương Thiện Uyên bật cười khe khẽ, tiếng cười không hợp lúc lắm, khiến Mạnh Thu Từ bối rối nhìn sang, Lương Thiện Uyên nói “Chỉ là không biết Cửu ca còn ăn được không. Người sống bận bịu vì người chết vốn đã là chuyện buồn cười. Cửu ca có thấy hay không còn chưa biết, chỉ biết mấy món kia bày ra được mấy hôm thì toàn ruồi bu kiến đậụ”
“Cô nương không tin có ma quỷ sao?”
Hứa Như Ý hỏi.
Lương Thiện Uyên mỉm cười, không trả lời. Mọi người còn đang định tiếp tục quan sát linh đường thì nàng ta lại lên tiếng “Tất nhiên là ngự quỷ sư tin thế gian có quỷ rồi, ta tò mò không biết vị cô nương này thì sao, chẳng hay có tin không?”
Nàng ta nhìn Hoa Chước.
Theo lời nguyên tác, nhân vật Lương Thiện Uyên ngoài khả năng khiến người phát điên còn cực kỳ giỏi giả vờ giả vịt, tâm tư khó lường, tính tình vui buồn thất thường, chẳng thể đoán theo lẽ thường.
“Ta tin.”
Hoa Chước thản nhiên nhìn lại nàng ta.
Chẳng phải trước mặt có một con rồi sao?
“Vậy thì tiếc thật, ta và cô nương không cùng đường rồi. Ta không tin mấy thứ yêu ma quỷ quái này, ghét nhất là cái loại đó, tiếc thật, vốn còn muốn kết giao bằng hữu với cô nương.”
Hoa Chước nghĩ Diễn, cứ diễn tiếp đi.
Nếu chưa từng đọc truyện, e rằng nàng thật sự sẽ bị Lương Thiện Uyên gạt mất.
Rõ ràng hai nhân vật chính đã gặp không ít người như Lương Thiện Uyên nên không tỏ thái độ gì đặc biệt. Bốn người lần lượt hành lễ trước di ảnh, đến lượt Hoa Chước thì bỗng ngoài màn đêm vang lên tiếng chuông bạc, tiếng chuông trong trẻo lảnh lót từ xa vọng tới, dần dần tới gần.
Tiếng chuông ngân nga trong đêm yên tĩnh vô cùng chói tai. Hoa Chước khựng lại, theo bản năng quay đầu cùng mọi người.
Dưới ánh đèn lồng trắng lay động trong gió, không biết từ lúc nào đã có một nữ nhân đứng trước ngưỡng cửa. Bà ta mặc áo bào cũ kỹ, tóc dài hơi rối, buộc lỏng rũ bên tai, đang ngậm một mảnh khăn tay, đôi mắt ngây dại nhìn về phía họ.
Chiếc chuông bạc buộc trên hông nàng ta rủ xuống cùng tua đỏ, trông như món đồ chơi trẻ con.
“Thất di nương, sao người lại đến đây?”
Lương Thiện Uyên hỏi. Bà ta không đáp, miệng vẫn ngậm khăn tay, đưa mắt nhìn hết người này đến người khác, dừng lại trên người Hoa Chước giây lát, rồi lại dời đi, tiếp tục nhìn đám người còn lại.
“Bà ấy…”
Lương Thiện Uyên quay đầu lại, chỉ vào đầu mình rồi lắc đầu và ngoắc tay, nàng ta đứng dưới đèn lồng trắng trống như một bóng quỷ “Đi thôi, trời tối rồi, ta đưa các vị về phòng nghỉ ngơi.”
Bốn người bước khỏi linh đường theo hàng, lúc sắp ra tới cửa, Hứa Như Ý chợt hỏi “Phải rồi, Ngũ cô nương, cái đầu để trên bàn thờ là của con gì vậy?”
Lương Thiện Uyên còn chưa kịp trả lời.
Thất di nương bỗng bật cười khe khẽ, giọng nàng ta run rẩy như lâu lắm rồi chưa từng cất tiếng, mỗi chữ đều như kéo ra từ yết hầu “Là, là đầu khỉ, đầu khỉ đấy… Ăn vào… ăn vào thì thông minh… Văn Khúc tinh, nhập bảng làm quan… Văn Khúc tinh… hạ… hạ phàm, nhập thể rồi…”
Mọi người nghe nàng ta lên tiếng thì đồng loạt nhìn sang. Thất di nương rùng mình, vội cúi đầu xuống, chỉ để lộ sau gáy trắng bệch, co người lại bên khung cửa.
Lương Thiện Uyên gật đầu với Hứa Như Ý, ý bảo lời bà ta nói là thật.