Chương 3
Dưới ánh trăng mờ mờ trong đêm tối, một thanh niên bạch y đeo thẻ trừ tà đỏ sẫm bên hông, đang dẫn theo một nữ tử dung mạo thanh tú cũng mặc bạch y như hắn đang định quay về khoang thuyền.
Giữa tháng Bảy âm lịch, đêm đã khuya, trên boong thuyền không có nhiều người. Hoa Chước xách chiếc đèn lồng gỗ tử đàn lục giác, bước từng bước nhỏ chạy tới, kéo nhẹ vạt áo Hứa Như Ý, ngẩng mặt lên cười ngọt ngào “Ca ca ”
Hứa Như Ý có dáng vẻ tuấn tú, dù là ngự quỷ sư nhưng trên người lại toát ra khí chất thư sinh thanh nhã. Tính hắn vốn lạnh nhạt, lúc nhìn thấy muội muội cũng chỉ gật đầu nhẹ “Chước nhi, thuyền sắp cập bến, đêm nay sẽ đến Lương phủ, còn thấy khó chịu không?”
“Không còn nữa rồi, ca ca, thấy huynh là muội khỏe liền hà.”
Tính Mạnh Thu Từ vốn dịu dàng, biết thiếu nữ trước mặt là Tam công chúa tiếng tăm lẫy lừng của triều đình, nàng có thân phận cao quý nhưng che giấu thân phận để đi theo đoàn, là muội muội cùng cha khác mẹ với sư huynh mình, nàng ấy vốn muốn thân thiết một chút, nào ngờ lần nào cũng bị lạnh nhạt.
Rõ ràng Tam công chúa không thích nàng ấy.
Mạnh Thu Từ chỉ nghĩ rằng vị công chúa điện hạ này không giống các sư tỷ sư muội thẳng thắn trong môn phái, thấy Hứa Như Ý ngoái đầu nhìn nàng “Thu Từ, chẳng phải muội nói đã tìm được túi hương bạc hà rồi muốn tặng cho Chước Nhi sao?”
Bị thiếu nữ hoàng y trước mặt nhìn bằng ánh mắt chẳng mấy thiện cảm, Mạnh Thu Từ vội cúi đầu, khẽ “Ừm” một tiếng.
Nàng ấy thật sự muốn tặng, nhưng mỗi lần đối mặt với Hoa Chước, nàng lấy lại chùn bước, đến giờ vẫn không biết nên làm gì cho phải.
Hoa Chước thấy Mạnh Thu Từ như vậy thì trong lòng hơi chua xót, nàng siết chặt tay áo, trong khoảng lặng ấy, nàng đã âm thầm nói hàng chục lời xin lỗi với Mạnh Thu Từ.
Mạnh Thu Từ không giống những nữ hiệp thường thấy, nàng ấy đơn thuần hiền lành, nhưng Hoa Chước không thể phá vỡ quy luật thế gian, nguyên chủ đã hành xử như thế thì nàng cũng buộc phải làm vậy, khổ nổi Hoa Chước vốn là người dễ mềm lòng.
“Ta không thèm thứ người ngoài tặng ta, có thể cho ta được thứ gì tốt chứ?”
Hoa Chước khoác tay Hứa Như Ý, đối mặt với ánh mắt không tán đồng của hắn rồi hừ lạnh với Mạnh Thu Từ đang đứng rụt rè sau lưng, nàng đọc lại câu thoại của nguyên chủ “Nhìn là biết chưa được dùng thứ gì tốt.”
Hoa Chước nén cảm giác áy náy xuống đáy lòng, tháo viên dạ minh châu bích lục bên mình xuống rồi đưa tới trước mặt Mạnh Thu Từ. Đối diện với ánh mắt bàng hoàng của nàng ấy, thiếu nữ hoàng y vênh mặt nói “Nhìn cái gì Cầm lấy đi Ta tặng ngươi đó ”
“Chước Nhi…” Hứa Như Ý xưa nay vốn hờ hững, lúc này cũng cảm thấy hơi bất mãn.
Muội muội hắn luôn quấn lấy hắn rồi làm nũng, cũng xem như ngoan ngoãn. Nhưng cư xử với người ngoài thì ngang ngược, kiêu căng, chẳng có chút tôn trọng nào. Vài hôm trước, từ lá thư trong cung gửi tới mới biết Hoa Chước trong cung còn tệ hơn, đánh chửi cung nhân là chuyện thường ngày, có lẽ nàng chỉ nghe lời mỗi mình hắn.
Hắn lo Mạnh Thu Từ khó chịu, đang định dạy dỗ Hoa Chước đôi câu thì đã thấy nàng buông tay hắn ra, đặt viên dạ minh châu bích lục hiếm có vào tay Mạnh Thu Từ.
Đôi mắt Mạnh Thu Từ bỗng mở to. Viên dạ minh châu truyền đến cảm giác mát lạnh, nàng ấy sợ làm rơi nên vội vàng giữ chặt “Ta… ta không cần…”
Vừa dứt lời, liền thấy Hoa Chước trừng mắt lườm nàng.
“Ngươi không cần?”
“Ta… ta cần…”