⬅ Trước Tiếp ➡
2: Quyết tâm bắt đầu lại
Một tiếng trôi qua, Hàn Vũ Phàm đứng bên dưới vô cùng sốt ruột nhưng lại không dám rời đi. Anh ta liên tục gọi điện thoại cho Đường Ninh, nhưng cô đã tắt máy. Hàn Vũ Phàm không biết bây giờ anh ta trong mắt Đường Ninh và Mặc Đình giống như một người canh cửa không đáng nhắc tới.
Cuối cùng, hai người ăn cơm xong, Mặc Đình nhìn thoáng qua dưới lầu rồi hỏi cô: "Vẫn tiếp tục xem à?"
"Không, tôi muốn anh giúp tôi chuyển nhà."
Dưới lầu, Hàn Vũ Phàm vẫn còn đang đứng đợi ở đó, còn ở nhà hàng trên lầu, Đường Ninh và Mặc Đình cùng nhau ăn cơm. Thật ra Đường Ninh không thích nói chuyện công việc trước mặt Mặc Đình, mà Mặc Đình cũng hiểu ý cô. Trước đây anh ra tay giúp cô hai lần, nhưng xét theo khả năng ứng biến của cô mà nói thì cô gái này năng lực cũng không tệ.
Nhưng mà... Cho dù không tệ thì cũng là vợ của Mặc Đình anh, chỉ cần là vợ của anh thì không ai được phép bắt nạt.
Một tiếng trôi qua, Hàn Vũ Phàm đứng bên dưới vô cùng sốt ruột nhưng lại không dám rời đi. Anh ta liên tục gọi điện thoại cho Đường Ninh, nhưng cô đã tắt máy. Hàn Vũ Phàm không biết bây giờ anh ta trong mắt Đường Ninh và Mặc Đình giống như một người canh cửa không đáng nhắc tới.
Cuối cùng, hai người ăn cơm xong, Mặc Đình nhìn thoáng qua dưới lầu rồi hỏi cô: "Vẫn tiếp tục xem à?"
"Không, tôi muốn anh giúp tôi chuyển nhà."
Mặc Đình gật đầu, nhanh chóng thanh toán rồi dẫn Đường Ninh rời đi từ cửa sau. Hai người đến căn hộ của Đường Ninh, ngay khi anh định bước vào thì cô bảo anh chờ bên ngoài năm phút. Năm phút sau anh bước vào thì không nhìn thấy bất cứ một món đồ gì của đàn ông hay ảnh chụp của Đường Ninh và Hàn Vũ Phàm, bởi vì Hàn Vũ Phàm chưa hề qua đêm ở đây.
"Mặc Đình, anh chờ tôi một chút, tôi thu dọn ít đồ đạc."
Mặc Đình quan sát căn hộ của cô, giữa nhà có treo một bức ảnh khổng lồ, đó là ảnh chụp hôm cô dành được chiếc cúp siêu mẫu đầu tiên. Nếu như năm đó cô không giải nghệ thì đã vươn tầm ra quốc tế lâu rồi.
Năm phút sau, cô từ trong phòng ngủ đi ra, ôm theo một con gấu: "Đây là tất cả gia sản của tôi."
"Đồ đạc không cần gì à?"
"Không cần, để kí ức phủ đầy bụi đi." Đường Ninh dứt khoát lắc đầu, nhưng lúc này Mặc Đình đột nhiên kéo cô lại, đôi môi lạnh lẽo của anh áp lên môi cô.
Ban đầu Đường Ninh rất ngạc nhiên nhưng sau đó cô dần dần nhắm mắt lại, sau đó bắt đầu đáp lại anh. Đến tận khi bàn tay Mặc Đình... tham lam tiến vào trong váy cô thì hai người lại đột ngột dừng lại: "Việc còn lại về nhà làm tiếp, nụ hôn này của tôi có khiến cho kí ức của em tốt đẹp hơn một chút không?"
Đường Ninh bám vào anh, cảm nhận hơi thở bình tĩnh, từ nay về sau sẽ không có ai có thể làm tổn thương cô nữa, cô muốn nắm chắc tất cả mọi thứ thuộc về mình.
Ở bên kia, Hàn Vũ Phàm vẫn đợi Đường Ninh trong dưới tàng cây, đợi bốn tiếng đồng hồ, anh ta vốn vẫn định đợi tiếp, nhưng... Lại nhận được điện thoại của Mặc Vũ Nhu: "Vũ Phàm, anh đang ở đâu? Em đang ở nhà anh, em không tim được em, bụng em khó chịu quá... Vũ Phàm, chuyện ảnh chụp sao vẫn chưa đè xuống được? Em sợ nếu cứ thế thì em gặp nguy mất."
Hàn Vũ Phàm lập tức tỉnh táo, nhanh chóng lái xe về nhà. Nhìn thấy Mặc Vũ Nhu bộ dạng đáng thương đứng ở cửa thì lập tức chạy tới bế cô ta lên: "Anh sẽ không để cho em xảy ra chuyện, cũng sẽ không để cho Thiên Nghệ gặp phải vấn đề gì cả."
"Vũ Phàm, em chỉ có anh, anh không thể bỏ hai mẹ con em."
Hàn Vũ Phàm trấn an cô ta, nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô ta, sau đó yêu cầu đoàn đội cả đêm đăng bài PR, nói rằng lúc đó còn có những người khác ở đó. Chân tướng mọi chuyện là Mặc Vũ Nhu bị thương ở chân đứng không vững nên Hàn Vũ Phàm đỡ cô ta, hai người không may ngã xuống.
Chứ không phải là hôn nhau như báo chí nói.
Quan trọng hơn là chuyện đến mức này, Hàn Vũ Phàm vẫn tiếp tục hi sinh Đường Ninh, nói có người đứng sau chỉ đạo cô, công chúng không nên bị dắt mũi.
 
1: Hả giận
Sau khi tin tức bên quan hệ xã hội thả ra về Hàn Vũ Phàm, anh ta lại dùng tiền mua được mấy tài khoản có lực ảnh hưởng mạnh để thay nhay tẩy trắng, sau hai ba ngày cuối cùng cũng chuyện Mặc Vũ Nhu có chuyên nghiệp không cùng với vấn đề về nhân phẩm cô ta muốn để Đường Ninh chịu oan ức gánh vác chuyện xấu đều bị lôi ra ánh sáng, dù sao trong vòng vây này đều nóng như vậy, nhiều nhất thì chỉ có mấy ngày, công chúng sẽ lại chán nản, chờ tới tin tức mới hơn ra thì loại chuyện xấu như này của họ sẽ tuyệt đối bị bao phủ trong đống nước bọt như biển, mà Mặc Vũ Nhu cũng sẽ nhanh chóng có thể khôi phục công việc.
Tính toán của họ là để sau khi Mặc Vũ Nhu tìm được thời gian tốt nhất thì sẽ tuyên bố ra nước ngoài bồi dưỡng thêm, sau đó lén sinh con ra. Hàn Vũ Phàm muốn đứa nhỏ này cũng bởi vì Mặc Vũ Nhu là tình đầu của anh ta, lại yên lặng theo anh ta nhiều năm, hơn nữa hiện tại tiền đồ còn sáng lạng bằng phẳng như vậy nên anh ta tạm thời sẽ không từ bỏ cây rụng tiền là Mặc Vũ Nhu đâu.
Sau khi chị Long - người đại diện của  Đường Ninh thấy Hàn Vũ Phàm dùng quan hệ xã hội tẩy trắng xong thì mặt mũi tràn đầy châm chọc, len lén đi tới chung cư của Đường Ninh, bởi vì cô ấy có chìa khóa nhưng khi vào tới lại phát hiện Đường Ninh không có ở trong chung cư.
Cho nên cô ấy nghi ngờ và gọi điện liền cho Đường Ninh: "Đường Ninh, em sao không có ở nhà vậy?"
Bên trong nhà mới Đường Ninh đang mở nước tắm cho Mặc Đình, trên mặt còn có ý cười nhẹ: "Em còn chưa kịp nói cho chị, em dọn nhà rồi."
"Dọn đi hồi nào? An toàn không? Hàn Vũ Phàm biết không?"
Đường Ninh quay đầu nhìn lại thì thấy Mặc Đình đang đi vào phòng tắm, đang muốn giải thích nhưng Mặc Đình không nghe thấy cô đang nói chuyện nên liền nói:
"Những việc này, để người giúp việc làm là được rồi..."
Bên đầu dây bên kia chị Long lập tức nhạy cảm nghe ra được Đường Ninh đang ở cùng với một người đàn ông, giọng điệu của chị ấy lập tức bén nhọn lên: "Đường Ninh em ở cùng với ai vậy? Có phải vì muốn đả kích Hàn Vũ Phàm, cho nên cái gì em cũng không thèm quan tâm tới nữa đúng không? Chị nói rồi, em là một người mẫu đã từng ở ẩn, có ai nguyện ý ngay lúc em loạn lạc mà kéo em một cái chứ, thì ra, em..Em làm chị tức chết mà, có phải em tìm chỗ dựa khác không?"
"Chị ở đâu? Em tới đón chị, chúng em không đến mức đó..."
"Em ở đâu? Hiện tại chị muốn nhìn thấy em, không gặp được chị chết cho em xem!"
Đường Ninh có chút bất đắc dĩ, sau đó ngửa đầu nhìn Mặc Đình, khoanh tay trưng cầu ý kiến của anh: "Người đại diện của em hình như có chút hiểu lầm về chuyện em dọn nhà, cho nên...Em muốn đi ra ngoài một chút, giải thích với chị ấy."
"Em tin tưởng cô ấy sao?" Thật ra Mặc Đình đã tự mình điều tra qua người chị Long này, nhiệt tâm, chuyên nghiệp, mặc dù đầu óc có đôi khi cứng rắn, cách chức vị người đại diện toàn năng còn xa vời vợi, nhưng mà cũng may chị ấy toàn tâm toàn ý với Đường Ninh, nên cái người này có thể dùng được.
"Ừm."
"Vậy anh để Lục Triệt tới đón cô ấy."
Đường Ninh tự suy nghĩ kỹ càng hơn thì cũng thấy rõ ý tứ của Mặc Đình, cũng tin khả năng phán đoán của người đàn ông này, mà cô cũng không phải Đường Ninh của ngày hôm qua, chỉ cần cô tỉnh táo lại thì không ai có thể múa may dưới mí mắt của cô, cho nên, cô gọi nói chị Long chờ ở chung cư ban đầu của cô rồi cho người đi đón chị ấy.
Chị Long hừ một tiếng, biểu hiện đối với Đường Ninh là chỉ là căm hận, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Đường Ninh cười cúp máy, đặt điện thoại xuống rồi hỏi thăm Mặc Đình: "Nước đã xả tốt rồi, vậy anh tắm luôn chưa?"
Mặc Đình cau mày, kéo áo sơ mi vừa cởi ra lúc nảy lại, che kín xương quai xanh gợi cảm: "Có khách tới anh là nam chủ nhà....Đương nhiên cũng muốn gặp, chủ yếu nhất là muốn tắm.. cùng em."
⬅ Trước Tiếp ➡