Nhưng Thanh Hải thích nghe tiếng của cô, dù trên giường anh ít khi nói, chỉ chăm chú làm việc, nhưng Bảo Nghi có thể nhận ra sở thích của anh từ phản ứng của anh, và anh cũng luôn thích dùng hết khả năng để khiến Bảo Nghi rên rỉ trên giường.
Bảo Nghi ôm chặt cổ Thanh Hải, muốn giấu mặt đi, nhưng Thanh Hải không để cô toại nguyện. Anh hôn xong tai cô lại liếm mở đường viền môi của Bảo Nghi, ngậm lấy môi dưới mà cô đang cắn nhẹ, từng chút một hút lấy.
Một bàn tay lớn từ từ di chuyển trên eo Bảo Nghi, khi đặt lên bụng mềm mại của cô, truyền đi nguồn nhiệt liên tục, khiến bụng vốn khó chịu của cô trở nên dễ chịu hơn. Bảo Nghi không tự chủ được, ưỡn lưng áp sát hơn vào lòng bàn tay của Thanh Hải, hy vọng anh sẽ xoa bụng cô nhiều hơn.
Thanh Hải hơi nhướng mắt nhìn Bảo Nghi, thấy cô nhắm chặt mắt, lộ ra chút căng thẳng, nhưng không tự biết lại chủ động áp sát vào mình, khiến anh vui sướng. Anh lưu luyến trên bụng cô một lúc lâu, nắm lấy eo thon và bụng phẳng của cô.
Nhưng cuối cùng không nhịn được, anh lại hướng về phía sự mềm mại trên ngực cô.
Thanh Hải nâng lấy một bên ngực mềm mại, ngón tay hơi co lại là có thể nắm lấy phần dưới của bầu ngực cô.
Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua đường viền ngực hai lần, Bảo Nghi không nhịn được, khép ngực lại muốn tránh đi. Nhưng Thanh Hải nhanh hơn, ngay lập tức nắm lấy toàn bộ sự mềm mại, véo lấy đầu ngực của cô.
“Ư…” Bảo Nghi lập tức mở mắt, một tay nắm lấy cổ tay Thanh Hải, đẩy nhẹ, “Đau…”
Thanh Hải thấy mắt cô ngấn lệ, lòng mềm lại. Anh buông đầu ngực của cô, ngón tay nhẹ nhàng như lông vũ lướt qua xung quanh đầu ngực, đáp lại: “Biết rồi, sẽ nhẹ thôi.”
Bảo Nghi hoàn toàn không tin anh, anh nói nhẹ nhưng mấy lần thực sự nhẹ nhàng rồi?
Cô mím chặt đôi môi đỏ ửng, khó khăn lên tiếng, nhỏ giọng: “Em sắp đến kỳ kinh nguyệt rồi… hơi căng… sẽ đau.”
Nghe vậy, Thanh Hải buông Bảo Nghi ra. Bảo Nghi chưa kịp thở phào, Thanh Hải đã trực tiếp đưa tay cởi nút áo ngủ của cô, một hàng nút chỉ trong vài giây đã được anh cởi ba cái, trên miệng còn nói những lời lưu manh một cách nghiêm túc: “Để anh xem.”
Bảo Nghi đỏ mặt, cổ và ngực trắng muốt đều nhuốm màu hồng, Thanh Hải lột bỏ áo ngủ của cô, trước mắt là hai bầu ngực trắng ngần, trên đó điểm xuyết những nụ hồng e ấp run rẩy.
Trên ngực trái cô có một nốt ruồi đỏ, theo nhịp thở của cô nhấp nhô, khiến người ta thèm muốn.
Thanh Hải lăn cổ họng, nhẹ nhàng gảy đầu ngực căng tròn của cô, hỏi: “Đau lắm?”
Bảo Nghi vừa xấu hổ vừa bối rối, không muốn nhìn cảnh anh chơi đùa với ngực mình, quay đầu đi, nói nhỏ: “Anh nhẹ một chút là được…”
Thanh Hải nâng lấy một bên ngực của cô, nhẹ nhàng xoa xoa, rồi hơi tiếc nuối nói: “Không chạm vào chỗ này của em.”
Bảo Nghi không thèm để ý. Toàn thân cô đều cảm thấy không thoải mái, hôm nay Thanh Hải không chạm vào cô thì tốt nhất. Nhưng sự từ chối của cô không thể nói ra, vì vậy cô chỉ có thể để mặc anh tha hồ tùy ý.