“Ý của tôi là chẳng thể xuất ra được màu gì khác đó!” Ninh Hiểu Nhụy nghiến răng, hung hăng trừng Kiều Dĩ An.
Người này lẽ nào nghe không hiểu ý của người khác sao?
Động rác của Lão Chu rất vững vàng, nhanh nhẹn, máy mài sáng mới mài được nửa vòng nhỏ thì thấy Lão Chu dừng tay lại, tầm nhìn của người xung quanh lập tức tập trung vào nguyên thạch trong tay đối phương, trong miệng vết được mài ra kia là một nắm phỉ thúy màu trắng, lúc này không ít người hơi ngạc nhiên, thế mà lại là Đậu chủng Phỉ Thúy màu trắng!
Còn thật đúng như lời cô gái kia nói lúc này… Cũng quá trùng hợp rồi?
Người xung quanh chớp chớp mắt, nhìn nhau.
Chỉ có Ninh Hiểu Nhụy, trợn tròn hai mắt, rõ ràng hơi đờ người…
Một người phụ nữ trẻ tuổi tầm ba mươi tuổi bỗng cười lớn ngay giữa đám người.
“Xem ra vận may của tôi không tệ nhỉ, lần này ít nhiều gì cũng nhờ vào phúc đức của ông Mao. Vậy tôi nhân lúc vận may vẫn còn, giúp cháu mài nốt khối đá này đi.” Không đợi những người khác ra giá, Kiều Dĩ An nói với Lão Chu, cắt luôn khối đá kia.
Lớp vỏ ngoài của khối đá này cực mỏng, mài ra cũng tầm một centimet, đợi sau khi hoàn toàn cắt hết nguyên thạch, nằm trong dự đoán của Kiều Dĩ An là phần cuối của nguyên thạch lại được khảm một lớp xanh lục mỏng! Màu xanh ngọc lục bảo khảm trên phỉ thúy màu trắng càng làm người ta vui vẻ thoải mái!
Chỉ là vì sao lúc trước cô không thể nhận ra bất kì màu xanh lục nào trong quầng sáng của màu trắng kia?
Kiều Dĩ An nhìn chằm chằm vào chút xanh trên khối phỉ thúy trắng, nghĩ nghĩ phỏng chừng lúc xem xét nguyên thạch, cô không cẩn thận mới dẫn đến sơ suất như vậy.
“Lần sau nhất định phải xem xét cẩn thận hơn mới không xảy ra thiếu sót nào!” Kiều Dĩ An mím mím môi, cau mày nhắc nhở bản thân.
Nguyên thạch được cắt ra hoàn toàn, xung quanh lập tức có người bắt đầu hỏi Kiều Dĩ An có muốn bán khối nguyên thạch này không, đợi Kiều Dĩ An gật đầu thì lập tức có người ra giá. Tiếng từng người một bước lên ra giá vang lên.
“Tôi trả 120 ngàn tệ cho khối đá này. Cô gái, bán cho tôi đi!” Người đàn ông trung niên mập mạp, sờ sờ cái bụng tròn tròn của mình, cười nói.
Vài người khác xung quanh cũng nhao nhao lên, không cam tâm bị đảy về phía sau.
“180 ngàn tệ, tôi mua!”
“Cô gái, tôi trả 200 ngàn tệ!”
“240 ngàn tệ!”
Giá của một phỉ thúy thông thường thấp hơn nhiều giá của viên phỉ thúy toàn màu lục.
Nhưng nguyên thạch này là trong màu trắng có màu lục, vừa nhìn thì có thể nhận ra đây là nguyên liệu tốt để làm phỉ thúy, nên giá sẽ cao hơn ngọc bích trắng thông thường. Hơn nữa hình dạng và ngụ ý của khối đá này không tệ, giá cả tất nhiên cũng đắt hơn nhiều, hấp dẫn người qua đường sôi nổi trả giá, cuối cũng vẫn là người phụ nữ lúc trước lớn tiếng cười kia mua với giá 285 ngàn tệ.
Ninh Hiểu Nhụy đứng trong đám người nhìn cảnh hai người chuyển khoản bằng điện thoai, suýt nữa thì cắn nát cái răng bạc.
Âm thầm phát đại tài (1)
Mắt thấy 300 tệ của mình trở thành 285 ngàn tệ, chỉ trong chốc lát đã có số tiền tăng lên gấp 950 lần trước đó cô bỏ ra.
Mặc dù cô đã biết được điều này nhưng Kiều Dĩ An vẫn cảm thấy tim bắt đầu đập nhanh, cảm giác kích động đến nỗi nhiệt huyết sôi trào.
Điều này cũng chẳng trách sẽ có nhiều người biết rõ đánh cược vào đá đa số sẽ mất tiền, nhưng vẫn sẽ đỏ mắt liều mạng mạo hiểm vào đó, đến táng gia bại sản cũng không tiếc.
Kiếm được lợi 50% có thể khiến nhiều người chấp nhận rủi ro, thu được lợi 100% có thể khiến nhiều người vứt bỏ mọi điều luật của pháp luật, lợi nhuận lên đến 300% thì có người còn bất chấp dù có bị xử tử cũng sẽ phạm tội.
Giá của khối đá trước mặt này vẫn đang tăng, nào có dừng lại ở con số 300%?
Động tĩnh liên tục có ba khối đá xuất ra xanh lục ở bên này thu hút những khách hàng khác trong cửa hàng đến vây xem, ngay cả Tôn Hữu Đức cũng nhịn không được đến xem.
Ông ta nhìn khối đá đã được tách kia, hai mắt trừng lớn.
Người khác không biết giá gốc của khối đá này nhưng ông ta thì rất rõ, khối đá này chính là một món hời lớn! 285 ngàn tệ, một đống khối đá ba trăm kia của ông ta vẫn không đáng được cái giá này đâu! Tôn Hữu Đức tấm tắc hai tiếng, thầm than vận may của cô gái này không tồi.
“Cô gái à, vận may hôm nay của cháu không tệ nhỉ.” Mao Thạch Dũng bước lên trước, cười híp mắt nhìn Kiều Dĩ An, rồi chỉ vào khối đá còn lại cuối cùng trong giỏ kia, “Khối đá đó vẫn tách ra sao? Chú thấy bây giờ là lúc vận may của cháu đang đến, có thể trực tiếp tách luôn khối đá kia.”
Trong thẻ ngân hàng đã có hơn 280 ngàn tệ, giờ Kiều Dĩ An cũng không gấp. Cô mỉm cười rồi đáp: “Tất nhiên là cháu muốn tách rồi, cháu đem về cũng không có đồ để cắt tách.”
Chỉ có thể thấy quầng sáng tản ra ngoài của khối đá, Kiều Dĩ An cũng không biết chắc rốt cuộc phỉ thúy bên trong có bao nhiêu, cũng không biết cần phải cắt bao nhiêu lớp vỏ đá mới có thể thấy được phỉ thúy bên trong.
Vậy nên cô nghĩ một lúc, rồi vẽ vài đường nhàn nhạt lên khối đá để Lão Chu bắt đầu mài. Bây giờ tốc độ tách đá của máy móc nhanh dần, chỉ cần không phải là khối đã cực kì lớn thì mài cũng đơn giản.
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt-----
Âm thanh thô ráp của máy mài đá vang lên, chỉ mới một lúc mà tảng đá lớn bằng đầu của một đứa trẻ sơ sinh lập tức bị mài ra một mảng lớn, một chút nước như màu tím của sương mù xuất hiện trước mắt mọi người, mà bên cạnh màu tím còn có một luồng xanh lục phỉ thúy xinh đẹp, lão Chu vẫn chưa lấy nước rửa sạch bụi bẩn bên ngoài, thì người xung quanh lập tức hít một khí lạnh, ánh mắt hoàn toàn bị hấp dẫn bởi khối đá này.
Trong lúc nhất thời, mọi người đều lặng ngắt như tờ.
Mãi đến một lúc sau mới có người nói…
“Đây, đây, đây là… Xuân Dải Thái!” Trong đám đông, ông chủ mập mạp cứ luôn sờ cái bụng to của mình bỗng trợn tròn hai mắt, động tác trên tay cũng dừng lại, nhấc tay lên chỉ vào khối đá, kích động nói, “Cô gái, khối đá này bán cho tôi, giá 6,8 triệu!
“Đây là Tử La Lan Băng Chủng chính gốc, La Mập anh cũng thiếu đức quá rồi, ra giá thấp như vậy, khinh thường con gái người ta không hiểu thị trường à?” Ông chủ Triệu không chút nhường nhịn trực tiếp đạp La Mập nói: “Tôi trả 8 triệu! Cô gái bán nó cho tôi!”
“Xùy! Tôi là loại người đó sao?” Bị người khác vạch trần, La Mập chẳng hề ngượng ngùng chút nào, ông ta sờ bụng mình, tiếp tục hét giá, “Khối đá này không phải vẫn chưa tách ra hết sao? Khối đá mới tách một nửa và đã tách hết có thể trả cùng một giá à? Nhỡ đâu phần còn lại là đá màu trắng tinh thì sao, tôi cũng phải suy nghĩ đến thiệt hơn chứ, thế nhưng nếu ông chủ Triệu đã chắc chắn tiêu một số tiền lớn để mua khối đá này như vậy, thì tôi đây cũng không thể keo kiệt được, tôi trả 8,88 triệu tệ, con số may mắn đấy!”
Âm thầm phát đại tài (2)
“Xùy! Khối đá này đã tách được một nửa, còn có tảng đá trắng tinh được sao?! La Mập cậu đây là mở mắt nói chuyện vô nghĩa đấy hả! Tôi trả 9,5 triệu tệ!” Lần này người nói là ông chủ Lưu của Linh Ngọc Trai, người này tầm khoảng ba bốn mươi tuổi thân hình hơi gầy gò, mặc một chiếc áo T-shirt màu xám đen sọc đỏ, đời trước Kiều Dĩ An cũng đã từng gặp ông ta, chẳng qua cô chỉ đi theo sau Bùi Nhã Viện và Chu Mạn Thanh, nhưng chưa từng qua lại với người này.