Nhặt được đồ tốt (1)
Những khối đá bên phải cửa ra vào có giá rẻ nhất, kích thước như thế nào thì vẫn tính tiền theo khối.
Người biết nguyên tắc mồng năm mỗi tháng này không ít, hôm nay đến cửa hàng của Tôn Hữu Đức đa số là người hiểu rõ về mấy món đồ này, rất nhiều người đều là người trong nghề. Trong số những người đó, Kiều Dĩ An nhìn thấy không ít gương mặt quen thuộc, chẳng qua điều khiến cô ngạc nhiên là hôm nay cô lại không thấy một người nào ở cửa hàng trang sức của Chu thị đến, bình thường ngày như thế này, người của cửa hàng trang sức Chu thị không phải đều rất tích cực đến đây sao?
Thế nhưng những việc này chẳng hề liên quan đến cô, Kiều Dĩ An bĩu môi, cúi đầu xem mấy khối đá thô chất đống trên kệ. Có hai tấm bìa cứng viết giá trên kệ, đống bên trái là 500 tệ một khối đá, đống bên phải có giá 300 tệ, nên cô bèn xem từ đống bên phải trước.
Thật ra Kiều Dĩ An không biết hôm nay người của cửa hàng trang sức Chu thị không đến, thật sự có liên quan đến cô…
Hôm nay Diệp Lâm nghe được mấy lời kia của Kiều Dĩ An, lúc đó bà ta muốn mắng cô một phen, tức giận chạy đến cửa hàng trang sức Chu thị tìm Chu Mạn Thanh. Sống trong trại mồ côi đã nhiều năm, tâm nguyện lớn nhất của bà ta là tìm được cha mẹ ruột của mình. Diệp Lâm và Chu Mạn Thanh vốn là hai chị em sinh đôi, mặc dù mấy năm nay Diệp Lâm làm việc vất vả, không bảo dưỡng nhan sắc tốt như Chu Mạn Thanh, nên khuôn mặt vẫn thấy được nét già đi theo thời gian, nhưng hai người trông rất giống nhau, không vì mấy nếp nhăn đó mà có thể che giấu được, người có mắt nhìn thì có thể biết được hai người chắc chắn có quan hệ ruột thịt.
Nói đến cũng thật trùng hợp, hôm đó Diệp Lâm vừa lúc đến thì gặp được tổng giám đốc cửa hàng trang sức Chu thị, đối phương là nhân viên lâu năm ở Chu thị, cũng biết được chuyện cô con gái nhỏ nhà họ Chu bị lừa đi, hơn nữa vừa nhìn bề ngoài của Diệp Lâm, đối phương lập tức gọi điện thoại cho Chu Mạn Thanh.
Đôi khi quan hệ máu mủ chính là một loại liên kết kỳ diệu như vậy, lúc gặp nhau hai người ngay tức khắc có thể cảm nhận được tình thân, nhanh chóng đi làm giám định ADN, mất hết sáu tiếng đồng hồ.
Vì thế ngay buổi tối ngày hôm đó Diệp Lâm chuyển thẳng đến nhà họ Chu ở, mà hôm nay các giám đốc cấp cao của cửa hàng trang sức Chu thị cũng đều biết chuyện này, nào còn sức quan tâm đến việc cử người đến thu mua nguyên liệu đá nữa? Tất nhiên là ngoài mặt vẫn tỏ ra vui mừng đến nhà lớn nhà họ Chu để chúc mừng.
Kiều Dĩ An hiển nhiên không hề biết chuyện này, cô vẫn một lòng xem xét khối đá trên tay.
Những khối đá này rẻ không phải không có lý do, tất nhiên là vì nhìn lớp vỏ ngoài của nó chất lượng hơi kém, nham thạch thô ráp, kết cấu lỏng lẻo, nên mới bán rẻ như vậy, chất một đống lớn ở đây.
Kiều Dĩ An lo lắng những khối phỉ thúy kém chất lượng này, quầng sáng không chiếu xuyên qua lớp vỏ ngoài của khối đá, nhưng cô lại sợ mình bị lộ nên cô bèn nghiêm túc xem xét, cô rất cẩn thận lật xem từng khối đá, tuy tốn nhiều thời gian nhưng lại an toàn.
Một đống đá thô có giá 300 tệ một khối này đã bị Kiều Dĩ An lật xem hết cả, ở đây ít nhất có hơn một trăm khối đá thô, nhưng không có cái nào ở giữa có quầng sáng bao quanh cả! Mặc dù biết đồ rẻ không phải đồ tốt, nhưng xác suất lấy được đồ tốt cũng quá thấp đi?
Sắc mặt Kiều Dĩ An rất khó coi, lật xem đến khối đá cuối cùng trong góc, khối đá này không lớn lắm, nhỏ hơn nhiều khối đá lúc trước cô thấy, chỉ to bằng hai quả cà chua.
Kiều Dĩ An ngạc nhiên nín thở, tầm mắt lần nữa dừng trên khối đá, vô thức mở to mắt, chỉ thấy một ánh sáng màu xám yếu ớt bao quanh lấy mặt ngoài khối đá, nó thật sự tỏa ra ánh sáng! Tuy quầng sáng này không lớn, thậm chí bên trong không có bất kỳ luồng sinh khí nào, nhưng vẫn làm cho tinh thần vốn hỗn loạn của Kiều Dĩ An ổn định lại đôi chút.
Không hổ là mười ván cờ chỉ thua chín, những hàng rẻ này chỉ sợ Tôn Hữu Đức đã nhường cho người ta từ lâu rồi, trải qua kiểm định, muốn nhặt được đồ tốt thật sự không dễ dàng gì.
……...
Nhặt được đồ tốt (2)
Còn rất nhiều khối đá thô bên phải chưa xem, tất nhiên Kiều Dĩ An không dám lơi lỏng, cô lập tức đi qua đống đá thô bên cạnh xem xét.
Sau khi quen với khả năng dị thường này, tốc độ xem đá thô của Kiều Dĩ An ngày càng nhanh, nhưng đáy lòng cô lại càng buồn bực.
Bây giờ phỉ thúy tốt càng hiếm thấy, cũng không biết có phải Tôn Hữu Đức cố ý hay đã xảy ra chuyện gì mà trong những số hàng cô xem qua này, lại chẳng có lấy mấy khối đá tốt nào, sau đó cô phát hiện ra hai khối đá thô phát ra quầng sáng, nhưng vẫn nhỏ và thấp hơn khối đá vừa rồi cô thấy. Trong đó có một khối đá có bọc lớp đá ở mặt ngoài, nếu không phải Kiều DĨ An xem xét cẩn thận, nó mang màu lục thì cô suýt nữa đã bỏ qua nó mất rồi.
Xem nhiều khối đá như thế, nhưng cô vẫn chưa tìm được cái nào thích hợp, Kiều Dĩ An không khỏi có chút buồn bực. Cô nhíu mày, đặt hai khối đá đó và một khối đá vừa rồi vào cùng một chỗ, có thể kiếm được chừng nào thì hay chừng đó, hiện giờ cô thật sự rất thiếu tiền.
Ngẫm nghĩ một lát, cô bèn dùng mấy khối đá thô này kiếm chút tiền, xem có thể đến khu hàng cao cấp bên kia mua hai khối đá tốt hơn không.
Vào khoảnh khắc Kiều Dĩ An đứng dậy, thì một luồng ánh sáng tím bỗng đập vào mắt cô! Kiều Dĩ An hít sâu một hơi, lập tức quay đầu lại nhìn luồng ánh sáng kia, chỉ thấy trong vào trong đống khối đá kích thước khác nhau trước mặt có một luồng ánh sáng cao tầm mười mấy centimet, ánh sáng tím xanh phát ra từ trong khe hở giữa những khối đá, luồng sinh khí yếu ớt quẩn quanh trong luồng ánh sáng.
Nếu không phải ở góc độ cô vừa đứng dậy, thì có lẽ không thể nào thấy được luồng ánh sáng phát ra từ khe hở kia!
Kìm nén sự vui sướng không tả được trong lòng xuống, Kiều Dĩ An vội vàng bước đến, lấy khối đá đó ra, đây là một khối đá có kích thước bằng đầu của một em bé, bề ngoài màu xám nâu còn có vài vết nứt, da ngoài thô ráp, khác với phỉ thúy chất lượng cao, vỏ bên ngoài màu vàng màu đen cũng kém xa, hơn nữa lớp sần sùi không quá rõ ràng, khó trách bị vứt sang bên này.
Nhưng nếu không phải như vậy, chỉ sợ rằng cô thật sự không thể nhặt được một vật mang đến bất ngờ lớn như vậy!
Luồng sinh khí của khối đá đó mang theo hơi thở mát lạnh len lỏi vào đôi mắt cô, lập tức quét sạch sự khô khốc và mỏi mệt trước đó.
Kiều Dĩ An vô thức cong khóe môi, ánh mắt liếc nhìn bảng giá đặt bên cạnh, đá thô bên này có giá 1800 tệ một khối, hơn nữa vừa rồi cô chọn được ba khối, một khối giá 100 tệ, hai khối giá 500 tệ, vừa đúng 3100 tệ, Tôn Hữu Đức còn đồng ý giảm năm phần năm cho mình nữa, vừa vặn có thể mua được bốn khối đá thô này rồi.
Chẳng qua Kiều Dĩ An cũng biết, người ta vẫn thường nói không được để lộ quá nhiều, nếu cô mua hết bốn khối đá này trong một lần, chắc chắn sẽ khiến người khác nghi ngờ, nên Kiều Dĩ An bèn âm thầm đổi hai khối đá 500 tệ chất lượng hơi kém trong tay thành một khối 300 tệ và một khối 500 tệ.
Dù sao cũng không thể là đồ thật, Kiều Dĩ An tiện tay lấy hai khối, một lớn một nhỏ, khối lớn có kích thước bằng quả bóng rổ, tròn tròn như quả dưa hấu lớn.
“Ông chủ Tôn, tôi mua bốn khối đá này, tính tiền giúp tôi.” Chọn xong đá thô, Kiều Dĩ An cũng không dám chậm trễ, trực tiếp tính tiền.
“Đến đây! Ồ, cô gái chọn đồ xong nhanh vậy à? Không xem tiếp nữa sao?” Tôn Hữu Đức cười híp mắt liếc nhìn bốn khối đá dưới chân Kiều Dĩ An. Những khối đá này đều là đồ rẻ tiền còn dư lại, ông ta cũng không để tâm đến chúng, thế nhưng ông ta lại thấy cô gái này khá thú vị, ông ta còn nghĩ hôm nay cô sẽ không mua được thứ gì cả, dù sao người trước mặt này vừa nhìn đã biết là sinh viên nghèo.
“Tôi không xem nữa, tôi lấy bốn khối đá này, ông chủ muốn chuyển khoản hay trả tiền mặt?” Kiều Dĩ An lắc đầu, từ chối nói. Cô không xem nổi mấy khối đá rẻ tiền kia nữa, mà cô lại chẳng mua nổi đồ đắt tiền, cần gì lãng phí thời gian như vậy?
“Vậy được! Bốn khối đá, giảm năm phần trăm, của cô là 2755 tệ! Cứ trực tiếp chuyển khoản qua điện thoại nhé, cũng tiện cho mọi người hơn.” Nói rồi, Tôn Hữu Đức lấy điện thoại ra, đọc số tài khoản cho Kiều Dĩ An. Bây giờ khoa học công nghệ ngày càng phát triển, không cần mỗi lần mua bán đều phải chạy đến ATM rút tiền nữa.
Kiều Dĩ An gật đầu, lấy điện thoại ở trong cặp ra rồi chuyển khoản cho Tôn Hữu Đức.
Thanh toán xong tất cả, cô rất yên tâm. Nếu không đợi sau khi tách đá ra mới trả tiền, mấy khối đá này thuộc về ai còn chưa biết được.
…….
…….
Đồ thật
“Bốn khối đá thô nặng như thế, cô gái định trực tiếp tách đá ở chỗ tôi luôn hay mang về nhà tự tách vậy?” Nhân lúc nhận tiền, Tôn Hữu Đức cũng thuận tiện nói vài câu với Kiều Dĩ An.
“Tôi thấy vận may hôm nay không tệ, nên trực tiếp tách ra ở đây luôn, về nhà lại sợ vận may không còn nữa.” Kiều Dĩ An mỉm cười nhìn Tôn Hữu Đức.
“Vậy được, đợi một lát, cô trực tiếp gọi lão Chu trong tiệm tách đá giúp cô nhé, ông ấy đã làm việc ở đây mười mấy năm rồi, kĩ thuật tách rất khá đó.” Tôn Hữu Đức nhiệt tình giới thiệu với Kiều Dĩ An, hơn nữa còn ngoắc tay gọi nhân viên trong tiệm mình mang bốn khối đá này đến khu tách đá.