Tiếp ➡
1: Lấy thù báo thù
Trung Quốc, ngày 24 tháng 10 năm 2039, thành phố Tinh Hải.
Khu biệt thự Cẩm Sơn nằm ở phía Bắc ngoại ô thành phố Tinh Hải, là khu biệt thự xa hoa nhất cả thành phố.
Khiến người ta còn kinh ngạc hơn là giá cả nơi đây, cho dù là ngôi biệt thự rẻ nhất cũng có giá lên đến cả triệu tệ!
Lúc này, tại phía Bắc của khu biệt thự, trên đường dẫn vào một căn biệt thự rộng lớn.
Bóng dáng một người  phụ nữ nhỏ gầy, làn da đen sạm, trên gương mặt che kín những vết sẹo lớn nhỏ do bị bỏng, trên người cô mặc một bộ quần áo lao động màu xanh xám, sau lưng có viết dòng chữ: Công ty bất động sản Long Hâm, đang cúi đầu chậm rãi dọn dẹp lá rụng trên đường cái.
Người phụ nữ vừa mới quét xong lá rụng dưới tàng cây, đang định cho xẻng lá vào thùng rác thì một chiếc xe Maybach màu đen đi ngang qua bên người cô, xe đi mang theo gió khiến không ít lá rụng vừa mới quét sạch lại rải rác đầy đường, người phụ nữ khẽ dừng động tác, ngẩng đầu, liếc chiếc Maybach kia một cái, đôi lông mày nhíu lại.
Chỉ một động tác khẽ nhíu mày này đã khiến những vết sẹo bỏng đen hồng đan xe trên khuôn mặt cô càng trở nên khủng bố, dữ tợn.
Trên xe, một người đàn ông cao lớn khôi ngô đang lái xe, ở chỗ ngồi phía sau là hai người đàn ông điển trai hào hoa phong nhã, một người trong đó có đường nét gương mặt như điêu khắc, khí chất cao quý, vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng, anh đang mím môi, mày nhíu lại, hai mắt chăm chú nhìn bóng người trong gương chiếu hậu, chỉ cảm thấy khá quen mắt.
Giống như anh từng gặp người nọ ở đâu rồi? ...
"Hoắc Thiên Thần, cậu nhìn gì thế?" Tề Sở theo ánh mắt của đối phương nhìn vào gương chiếu hậu, mày kiếm nhíu chặt, chậc chậc hai tiếng, "Ngại người phụ nữ có vết sẹo xấu xí kia làm bẩn mắt cậu sao?"
"Từ sau khi ông cụ Long mất, công ty bất động sản Long Hâm này thật đúng là càng làm càng sai, ai cũng có thể đưa đến khu Cẩm Sơn bên này cho được, có khác gì đang làm từ thiện đâu. Dáng vẻ xấu thế kia cũng dám đưa đến đây, không lo sẽ khiến người ta sợ sao? Hơn nữa ngày mai cậu và Bùi Nhã Viện phải kết hôn rồi, gặp chuyện thế này không phải rất xui xẻo à?" Xoa da gà nổi đầy trên cánh tay vì bị dọa sợ, Tề Sở nói xong liền nhíu mày, bất mãn lấy điện thoại muốn gọi cho đối phương.
"Không cần, ngày mai chưa chắc đã kết hôn."
Hoắc Thiên Thần tựa vào thành ghế khẽ mở miệng, dưới đôi mày kiếm là đôi mắt xanh trầm thâm thúy tựa như biển sâu, không giận mà nghiêm, khiến người ta nhìn vào không khỏi sinh lòng sợ hãi, anh cụp mắt, không nói nhiều, chỉ hơi ngẩng đầu nhìn về phía lái xe, ma xui quỷ khiến thế nào lại nói: "Lão Hà, lần sau lái xe nhớ chú ý, đợi lát nữa nhớ phải đi xin lỗi người ta."
"Vâng, cậu Hoắc!" Người đàn ông lái xe mặc đồ đen, gật đầu cung kính đáp.
"Cậu không nhầm chứ, Hoắc Thiên Thần?" Động tác lấy điện thoại trên tay Tề Sở khẽ dừng, anh ta trợn mắt há hốc mồm nhìn anh nói, "Cậu nói những lời này bao nhiêu lần rồi? Mười năm trước lúc gần kết hôn cậu cũng đổi ý... Hiện tại thiếp cưới cũng đã phát ra ngoài, cậu lại chơi trò này? Bùi Nhã Viện người ta đợi cậu bao nhiêu năm, lại còn mấy lần cứu mạng cậu, lần đầu tiên cũng là cho cậu. Giờ cậu lại nói vậy quả đúng là điên rồi.”
"Mấy năm qua ở chung với Bùi Nhã Viện vẫn luôn cảm thấy không thích hợp." Mãi đến khi không còn nhìn thấy bóng hình người phụ nữ trong gương nữa, Hoắc Thiên Thần mới chậm rãi thu lại ánh mắt, anh lạnh nhạt mở miệng nói: "Tôi cảm thấy chuyện năm đó có chút kỳ lạ, vẫn luôn có người nhúng tay vào ngăn cản tôi tiếp tục điều tra. Gần đây tôi đã bảo Viên Lập Tân đi điều tra chuyện năm đói... Trước kia thế lực của tôi chủ yếu ở nước ngoài, hiện tại thì có thể điều tra thêm rồi..."
………….
2: Lấy thù báo thù
Chỉ hy vọng, những chuyện năm đó không phải như anh nghĩ... Trong đôi mắt màu xanh thâm thúy của Hoắc Thiên Thần dần bị bao phủ bởi một lớp sương mù, ẩn giấu sau đó là sát khi nồng đậm, nếu không...
Có vài người cứ muốn tìm đường chết, vậy cũng đừng trách anh độc ác!
Nhìn theo chiếc Maybach đi xa, Kiều Dĩ An chậm quá thu lại tầm mắt, lần thứ hai quét sạch lá rụng trên mặt đường, cho vào thùng rác, thấy bốn phía không có ai, cũng không có bất cứ cameras nào quay đến cô, Kiều Dĩ An liền mượn động tác cầm túi rác che giấu, rút từ trong túi quần ra một quả bom hẹn giờ loại nhỏ, giấu sau bụi cỏ.
Cô biết chiếc xe kia, đó là xe nhà chồng chưa cưới của cô em họ Bùi Nhã Viện của cô- - Hoắc Thiên Thần.
Ở mặt ngoài Hoắc Thiên Thần có  gia thế trong sạch, là tổng giám đốc tập đoàn tài chính Hoắc thị.
Nhưng trên thực tế lại là người chèo lái gia tộc Pacino -- tổ chức hắc đạo hàng đầu nước Y, là vị công tước lai bốn dòng máu của nước J, anh có thể hô phong hoán vũ, quyền khuynh thiên hạ! Vì Bùi Nhã Viện, Hoắc Thiên Thần đã chuyển dời thế lực hắc đạo khổng lồ tại nước Y của mình đến Trung Quốc rồi tẩy trắng, đây chính là tiền thân của tập đoàn tài chính Hoắc thị.
Kiều Dĩ An cong môi cười, cô không hiểu vì sao một người chèo lái cả tổ chức hắc đạo to lớn lại không nhìn thấu lòng dạ rắn rết của Bùi Nhã Viện? Thậm chí còn năm lần bảy lượt giúp Bùi Nhã Viện hại cô!
Thiệt cho cô năm đó còn cứu người này, biết vậy không bằng trực tiếp ném anh ở đó, sống chết mặc anh!
Người phụ nữ Bùi Nhã Viện này, nhìn vẻ ngoài thì như đóa sen trắng thanh nhã thoát tục, trên thực tế ẩn sau lớp vỏ bề ngoài xinh đẹp kia chính là một tâm hồn dơ bẩn, hôi thối! Chỉ khẽ ngửi thôi cũng thấy đầy kinh tởm muốn nôn!
Giơ tay vuốt ve vết sẹo trên mặt, Kiều Dĩ An cụp mắt, dưới hàng mi dài là sát khí dày đặc, lúc cô nhìn đôi bàn tay đầy rẫy vết sẹo dị dạng vì bị bỏng, oán hận trong lòng giống như điên cuồng muốn chọc thủng chân trời! Loại cảm giác này tựa như có giòi bọ đang đục khoét xương cốt của cô!
Cho dù đã trải qua mười năm trời ngồi trong tù cũng không cách nào giảm bớt nửa phần hận thù trong lòng cô! Trái lại phần căm hận này còn càng lúc càng lớn!
Mẹ cô là trẻ mồ côi, mười một năm trước, mẹ Diệp Lâm được nhà họ Chu nhận lại, cô cũng theo chân đến nhà họ Chu, Bùi Nhã Viện thân là cô chủ, con gái ruột nhà họ Chu đối xử với bọn họ rất tốt, quan tâm có thừa, nhanh chóng khiến mẹ con cô buông lỏng cảnh giác, bởi vì cô vừa sinh ra, cha cô liền qua đời vì tai nạn xe cộ, trời sinh trên má phải đã mang theo hai vết bớt đen to bằng quả bóng bàn! Xấu kinh người!
Cũng bởi vậy mà mẹ Diệp Lâm tránh cô như tránh rắn rết, vô cùng oán hận, coi cô là thiên sát cô tinh*, cảm thấy thấy cô khắc cha khắc mẹ, mang đủ mười tai tinh.
(*):là sao chiếu mệnh của một người. Tức nghĩa tất cả những người thân xung quanh người đó đều sẽ gặp tai hoạ.
Cho nên sau khi trở lại nhà họ Chu, mẹ Diệp Lâm đối xử với Bùi Nhã Viện còn tốt hơn gấp bội so với đứa con gái ruột thịt này. Cô biết tự mình hiểu lấy nên chưa bao giờ muốn tranh đoạt thứ gì với Bùi Nhã Viện, nhưng Bùi Nhã Viện lại nhìn trúng 20% cổ phần công ty trang sức của Chu thị trong tay Diệp Lâm!
……….
3: Lấy thù báo thù
Nhà họ Chu có rất nhiều tiền, trong trí nhớ của cô, công ty trang sức Chu thị có vô số chi nhánh trải dài trên khắp Trung Quốc, vì 20 % cổ phần công ty này, Bùi Nhã Viện không từ thủ đoạn, dan díu với chồng chưa cưới của cô là Tào Khang Thành xong, hai người lại cấu kết với nhau phóng hỏa muốn thiêu chết cô!
Nhưng cô lại phúc lớn mạng lớn nên trốn được...
Chẳng qua đám lửa mạnh hừng hực thiêu đốt toàn thân khiến cô thay đổi, trở nên hung dữ quỷ dị hơn gấp trăm lần dáng vẻ xấu xí ban đầu!
Khói đặc cuồn cuộn xộc vào miệng khiến cô đau đớn đến gần như chết lặng! Mãi đến mười năm sau này, mỗi lần cô nói chuyện, nơi cổ họng như bị ngàn vạn mũi kim châm, vô cùng đau đớn!
Cô muốn cùng Bùi Nhã Viện đồng quy vu tận, nhưng lại bị đối phương tính kế, trái lại còn bị phán mười năm tù giam! Còn người chồng chưa cưới Tào Khang Thành của cô thì lại đứng ra làm nhân chứng cho cô ta, thế nên không có bất cứ kẻ nào tin lời cô nói!
Mẹ cô thì tức giận cho cô một cái tát, hai bác thì hậm hực chán ghét cô, những người khác thì thờ ơ trào phúng... khiến trái tim Kiều Dĩ An buốt lạnh, như rơi xuống vực sâu không đáy.
Cô từng cho rằng mình trở lại nhà họ Chu thì sẽ có thêm những người thân khác, nhưng không nghĩ tới đây chính là tầng sâu nhất trong mười tám tầng địa ngục...
Tiếp ➡