Triệu Tử Dương từ trong phòng đi ra, nhìn thấy cảnh tượng ở phòng khách, nó dụi mắt ngơ ngác hỏi: "Ba ơi? Ba lại bị bệnh hả?"
Thấy người bước ra là con trai, Triệu Văn Trạch liền thở phào nhẹ nhõm, lúc này anh mới nhớ ra mẹ và vợ đang ngủ trên lầu. Thấy ba còn hơi khó hiểu, anh đành phải lớn tiếng dỗ dành: "Sao Tiểu Bảo vẫn chưa ngủ? Ông nội đang chữa bệnh cho ba, con mau về phòng đi."
"Con đi tiểu, con cũng muốn chữa bệnh cho ba." Mặc dù trong lòng nó thắc mắc tại sao ba không cho nó nói ra ngoài nhưng ba vẫn cho ông nội biết về bệnh tình của ba, nhất định là ba có lý do riêng của mình.
"Đi tiểu xong thì ngủ đi! Trị bệnh cái gì, có ông nội con ở đây." Chỉ cần Triệu Văn Trạch nghiêm khắc lên thì khẳng định con trai của anh sẽ nghe lời.
Quả nhiên, tuy rằng trong lòng nó không vui nhưng vẫn ngoan ngoãn quay về phòng.
"Bang!" Một cái tát thật mạnh đánh vào cánh mông mập mạp của Triệu Văn Trạch, cặp mông thịt trắng nõn ngay lập tức đỏ bừng.
"A! Đau quá... Ba đừng đánh con!" Đã lớn như vậy rồi còn bị ba đánh mông, Triệu Văn Trạch xấu hổ đỏ bừng mặt, cầu xin ba dừng tay.
Chỉ thấy Triệu Khải Thăng dùng một tay ôm hai chân của anh, bàn tay đánh lên mông anh như vũ bão, vừa đánh vừa mắng: "Cái đồ khốn kiếp! Anh còn có chút mặt mũi nào không? Tiểu Bảo mới bao nhiêu tuổi hả? Ở trước mặt con trai anh như vậy mà anh không biết xấu hổ hả?"
"Ba , ah... Đau mông quá..."
"Đau? Đau sao còn có thể chảy nhiều nước như vậy? Anh ở trước mặt ba không ra gì còn chưa tính, anh như này còn có thể dạy Tiểu Bảo hả? Nói, anh để cho nó chơi bao nhiêu lần rồi?" Nhìn thấy con trai đã hơn 30 tuổi của mình bày ra bộ dáng đĩ thỏa trước đây chưa từng có, Triệu Khải Thăng không biết là nên xấu hổ khốn khổ hay là nên đem anh tử hình ngay lập tức.
"Một lần! Chỉ có một lần! Sau này con không dám nữa!"
"Sau này? Anh còn muốn có sau này?" Triệu Khải Thăng nghe xong liền giận sôi máu.
"Không... Không có sau này, đừng đánh nữa mà... Ba... Con sai rồi... Con không nên phát da^ʍ để cho Tiểu Bảo chơi l*и con..." Mông bị đánh sưng tấy, Triệu Văn Trạch liền khóc lóc nhận sai với cha.
Chỉ có điều Triệu Khải Thăng nhìn thấy đây đâu có giống nhận sai, rõ ràng là không biết hối cải mà cầu ȶᏂασ. Hắn ngại cứ ôm như vậy không tiện đánh mạnh, liền để cho anh ghé vào trên sô pha, kết quả cái tên khốn kiếp này vừa mới khóc lóc xin tha liền lắc lư cái mông bự đỏ rực của mình, c̠úc̠ Ꮒσα lúc đóng lúc mở không nói, dâʍ ŧᏂủy̠ còn chảy "ào ào" ra khỏi cái l*и nứиɠ không ngừng, có chút chất lỏng trực tiếp dọc theo mép l*и béo mập của anh mà chảy xuống sô pha, một số theo đám lôиɠ ʍυ rậm rạp ướt nước chảy về phía trước.
Trước đó đã uống một chút rượu, đầu óc lại bắt đầu kịch liệt nóng lên, máu nóng khắp người lại sôi trào, men say dâng lên, lại là dục hỏa công tâm, ©ôи ŧɧịt̠ vừa mới bị dọa mềm xuống đã cứng như sắt trở lại.
Ưỡn mạnh eo một cái, ©ôи ŧɧịt̠ nóng bỏng lại lần nữa đút vào trong l*и da^ʍ của con trai.
Lần này ông ta không cần phải tranh đấu giữa thánh thần và con người nữa, cháu nội nhỏ mới tám tuổi chưa đủ lông đủ cánh còn có thể chơi được con đĩ này, ông ta là ba ruột thì cần phải so đo cái gì.
"A! Ba... Tuyệt quá a... Ưʍ... Côи ŧɧịt̠ thật lớn... Nóng quá... Đυ. chết con đi..."
Con trai đúng là một con đĩ thèm ȶᏂασ, cái l*и da^ʍ so với người mẹ không hiểu tình thú của anh biết bú hút không biết bao nhiêu lần, đường đi rực lửa quấn chặt lấy quái vật to bự của ba anh, bên trong ướt dầm dề lúc nào cũng chảy nước l*и ra ngoài.
"Con đĩ... Cɧó ©áϊ! Để cho một đứa trẻ tám tuổi chơi cái l*и đĩ của mày, mày có thấy xấu hổ hay không?"
Cây thịt của ông như đang thong thả đâm chọc trong cái l*и nhỏ, có khi đầu khấc ở ngay miệng l*и kɧıêυ ҡɧí©ɧ hộŧ ɭε của anh khiến anh không thể nào chịu được.
"Không... Từ bỏ... L*и da^ʍ ngứa muốn chết... A á con trai... Chính là con cɧó ©áϊ thiếu đυ.... Côи ŧɧịt̠ lớn... A... Nhanh... Nhanh lên... Đυ. nát cái l*и của con đi..."
Quả nhiên ông ba già tăng nhanh tốc độ ngay lập tức, thanh âm "bạch bạch bạch" có vẻ cực kỳ vang dội ở trong phòng khách trống trải.
"Con đĩ... Mẹ anh thương anh như vậy, anh lại đợi mẹ anh ngủ rồi chổng mông cho ba ȶᏂασ, anh không sợ làm mẹ anh thất vọng sao?"
"A ưʍ... Mẹ... Mẹ ơi... Chồng mẹ đang đυ. con trai của mẹ... Còn nói con trai mẹ là cɧó ©áϊ, mẹ... A sức khỏe không tốt... Khổ cho ba, ©ôи ŧɧịt̠ bự lại không có l*и để đυ., con trai giúp mẹ để cho ba đυ. có được không..."
Thân dưới của Triệu Văn Trạch đã sớm ngập trong đống nước, đôi chân cũng bị ȶᏂασ đến chua xót khó có thể chống đỡ nổi nhưng anh vẫn vô thức lắc mông phục vụ ba mình.
"Anh xem anh da^ʍ như vậy, mông của cɧó ©áϊ cũng không lắc bằng anh, l*и đĩ."
Hai người chơi quên mình, không để ý phía sau cánh cửa không đóng chặt, có một đôi mắt nhỏ đang lén lút quan sát bọn họ, vừa nghiêm túc lại có chút nghi ngờ.
Tại sao ông nội lại đánh ba? Mông của ba bị đánh đến sưng tấy. Tại sao nó không thể chữa bệnh cho ba? Dù nó có nhỏ đến mấy thì cũng biết "cɧó ©áϊ" là dùng để mắng chửi người, vậy tại sao ba còn tự gọi mình là "cɧó ©áϊ"? Tại sao ba rơi nước mắt đầy mặt mà còn la hét sảng khoái như vậy? Tại sao ông nội lại nói ba là đĩ? Tạ sao ông nội đυ. ba mà phải xin lỗi bà nội? Ba để cho ông nội bắn cái gì vào tử ©υиɠ của ba vậy? Là cái thứ đồ màu trắng trắng chảy ra từ l*и da^ʍ của ba sao?+
Nó biết nó không thể đi hỏi trực tiếp ba mình, vì chắc chắn họ sẽ không trả lời cho nó biết. Cũng không thể hỏi mấy bạn học trong trường được, chúng nó chẳng hiểu cái gì cả! Nó chỉ có thể lén lút chôn những thắc mắc này ở trong lòng, không nói cho ai biết.