Quý Thanh Ảnh cười, nhận ra trong lời nói của Trì Lục có chút giận hờn.
Trù Lục nhìn tin tức trên web, chợt nghe bên kia thấp giọng nói “Vé mời của cậu tớ để ở chỗ lễ tân khách sạn, cậu có thể đến đó lấy.”
Trì Lục khó hiểu “Kết thúc rồi tớ cần vé làm gì?”
“Giữ làm kỷ niệm.” Quý Thanh Ảnh nói thẳng “Tăng thêm phần tiếc nuối.”
Tim cô có chút thắt lại.
Quý Thanh Ảnh cười khẽ, “Được rồi, không trêu cậu nữa.”
Trì Lục là một trong những người bạn thân nhất của cô, đương nhiên biết cô ấy có chút ích kỷ. Quý Thanh Ảnh suy nghĩ một chút rồi hỏi “Sự kiện bên Giang Thành là tối mai phải không?”
“Ừ.” Lần này Trì Lục trở về nước là vì tham gia sự kiện của một nhãn hàng. Quý Thanh Ảnh gật gù “Có kịp về Bắc Thành không?”
Trì Lục đưa mắt nhìn bên ngoài cửa sổ, giọng dịu đi “Không có thời gian”. Lịch trình của cô dày đặc, cơ bản là không thể.
Quý Thanh Ảnh im lặng một chút rồi nói “Ừ, tớ có gửi ít tài liệu ở lễ tân khách sạn cho cậu, nhớ đến đó lấy nha.”
“Ừ.”
Cúp điện thoại, Trì Lục nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ nhìn hồi lâụ
Cô không phải là người Giang Thành nhưng cực kỳ quen thuộc nơi đây. Thời gian học Đại học, Trì Lục xuyên chạy đi chạy về giữa hai thành phố, tình cảm cũng trở nên đậm sâụ
Lúc đến khách sạn, buổi họp báo đã kết thúc.
Trì Lục lấy đồ Quý Thanh Ảnh gửi, xoay người về phía thang máy, chỗ lối vào phía bên kia có thể thấy được poster quảng cáo chương trình của một cặp nam nữ minh tinh. Cô dừng bước quan sát ít phút rồi dời tầm mắt, bên tai truyền bỗng đến giọng nói quen thuộc.
“Nhìn cái gì vậy?”
Văn Hạo không biết từ đâu ra, đứng khoanh tay ở bên cạnh cô, nhìn theo hướng ánh mắt Trì Lục, nhíu mày hỏi “Em quen hả?”
Trì Lục quét mắt nhìn poster “Anh cảm thấy nên quen biết sao?”
Văn Hạo cũng không để tâm đến thái độ cô “Cũng đúng, đã mấy năm rồi em không trở về.”
Trì Lục ừ, cất bước về phía thang máy bên kia, hỏi “Tại sao anh tới đây?”
Văn Hạo đi bên cạnh cô, nghiêm túc nói “Em chẳng dễ dàng gì mới về nước, anh tự mình đến đón không được à?”
Trì Lục cắn cắn môi dưới, “Oh.”
Văn Hạo dừng bước rũ mắt xuống nhìn cô “Tâm trạng không tốt?”
Anh ta không cần hỏi nhiều, nhưng dù sao hai người cũng biết nhau vài năm, một sự thay đổi nhỏ trên gương mặt cô Văn Hạo vẫn có thể cảm nhận được.
Trì Lục không che giấu “Ngủ không ngon.”
Nghe vậy, Văn Hạo không hỏi nữa. Anh ta liếc nhìn tay Trì Lục đang cầm đồ gì đó, vươn tay nói “Anh cầm cho em.”
Trì Lục “Không cần.”
Văn Hạo “…”
Văn Hạo cười trừ “Em cứ phải khách sáo như thế với anh à?” Lúc đang nói, anh ta vươn tay cầm luôn tài liệu từ tay Trì Lục.
Trì Lục hơi nhíu mày, cô vừa định mở miệng thì điện thoại di động rung, là tin nhắn Viên Viên gửi tới.
Viên Viên Chị Trì Lục, chị lên tới chưa?
Trì Lục Chị đang chờ thang máy.
Viên Viên À, lúc nãy em tới thang máy thì gặp được Văn tổng, anh ấy nói với em là không cần đặt đồ ăn cho cho chị. Hai người muốn đi ra ngoài ăn ạ?
Trì Lục nhìn tin nhắn, đang muốn trả lời thì cửa thang máy mở ra.
“Vào trước đã.” Văn Hạo đứng bên cạnh hỏi “Tin nhắn ai thế?”
Trì Lục thuận miệng nói “Viên Viên.”
Sau khi vào, Trì Lục rũ đầu đứng ở bên cạnh, tiếp tục trả lời tin nhắn của Viên Viên.
Trì Lục Không đi ăn, chị muốn nghỉ ngơi trước.
–
Tín hiệu trong thang máy không tốt, Trì Lục nhìn tin nhắn quay vòng vòng gần nửa ngày cũng không gửi được nên đành thôi. Cô lơ đãng nhìn lên bảng điện tử, số tầng nhảy liên tục, nửa chừng thì dừng lại, Trì Lục lui về phía sau hai bước.