⬅ Trước Tiếp ➡
Cổ họng của Vương Nhị Ny rất đau, vừa rồi khóc lớn tựa hồ càng làm tăng miệng vết thương ở trong họng... Trong mê man mông lung, nàng thầm nghĩ nếu có kẹo ngậm "Kim tàng tử" thì thật là tốt, một lát lại cảm thấy tuy rằng chăn Tống gia thật cũ, nhưng mà tựa hồ do thường xuyên phơi nắng, cho nên có được loại hương vị tươi mát của ánh mặt trời, thật mềm, thật thoải mái... Dần dần nàng tiến vào giấc ngủ, trong mơ nàng lại quay về căn nhà ở nông thôn, khuôn mặt mẹ tràn đầy nếp nhăn, vài người chị vẻ mặt cao hứng, còn có cha tươi cười từ ái, trước kia từng thấy cảnh này rất nhiều lần, lúc này đây lại khiến nàng phải rớt nước mắt, nàng thật sự rất nhớ bọn họ...
"Đại ca, nương tử sao lại khóc thế kia?" Thanh âm non nớt của Tống Ngũ Lang cất lên.
"Để nhìn xem... Cổ nàng bị thương, đệ đi lấy thảo dược đến đây đi, thứ nằm ở bên trái" Thanh âm lạnh lẽo mang theo bình tĩnh của Tống Đại Lang vang lên.
Trong lúc mê man, Vương Nhị Ny cảm giác cổ có chút mát dịu, nàng thoải mái thở phào nhẹ nhõm, cuộn cuộn thân mình chuẩn bị tiếp tục ngủ... không biết là ai ở bên cạnh giữ lại bờ vai của nàng, ở bên tai nói " không nên động, lập tức sẽ tốt "
Thanh âm trầm thấp khiến nàng ngẩn người, mơ mơ màng màng trong đầu tựa hồ nhớ bản thân xuyên không đến một sơn cốc, sau đó còn bị ép gả cho năm huynh đệ làm vợ chung... Nghĩ đến đây, Vương Nhị Ny bỗng chốc thanh tỉnh lại, mở mắt, chỉ nhìn thấy Tống Ngũ Lang đang ở trên mép giường mở to một đôi mắt sáng chăm chú nhìn vào nàng, mà Tống Đại Lang thì ngồi ở bên cạnh nàng, từ trong chén lấy ra một ít thảo dược màu xanh thoa lên cổ nàng, thì ra cảm giác mát dịu kia là do loại thuốc này.
Vương Nhị Ny có chút ngượng ngùng nói "Tống đại ca, để tự làm được rồi "
Tống Đại Lang giống như không có nghe thấy, tiếp tục động tác của hắn, trên mặt biểu cảm có chút... âm trầm, đúng vậy, Vương Nhị Ny không có nhìn lầm, là bộ dáng có chút mất hứng, khiến cho Vương Nhị Ny cân nhắc bản thân có điểm nào đắc tội với hắn.
Tống Đại Lang tuy rằng biểu cảm không tốt, nhưng mà động tác rất nhẹ, cũng thật ôn nhu, bởi vì từ nhỏ cơ thể yếu ớt cho nên ngón tay trắng nõn thon dài, qua một hồi lâu, sau khi thoa thuốc xong, lại tiếp nhận vải trắng Tống Ngũ Lang đưa qua, giúp nàng quấn lại, sau đó mới dừng tay.
"Về sau vô luận xảy ra việc gì đều không cần bỏ mặc bản thân, khiến người khinh rẻ " Tống Đại Lang nói xong, cũng không quay đầu liền đi ra ngoài.
Lúc này Vương Nhị Ny mới biết thì ra chuyện thắt cổ lúc trước đã bị họ biết được...
Tống Ngũ Lang lau lau nước mũi, cười một tiếng ngây ngô "Nương tử, đại ca đang nhớ đến mẹ, nàng đừng tức giận"
"Mẹ?"
"Ừ, nhị ca nói, bởi vì cha mất cho nên mẹ cảm thấy không muốn sống liền thắt cổ tự tử, là đại ca cắt dây cứu mẹ xuống... nhưng mà khi đó còn nhỏ, không biết, còn chưa từng nhìn thấy bộ dạng của mẹ a " Tống Ngũ Lang nói xong khổ sở cúi đầụ
Vương Nhị Ny thật sự là dở khóc dở cười, đây là việc gì a, thắt cổ cũng không phải là nàng a... Chỉ là bản thân đã có được khối thân thể này, nàng cũng chỉ có thể chấp nhận.

⬅ Trước Tiếp ➡