Khi Cao Thành Bắc qua bên này kiểm tra tiến độ, nhìn thấy Thịnh Tuyết ngồi xổm dưới ruộng vùi đầu làm việc, động tác rất mạnh giống như có thâm thù đại hận với đám cỏ dại kia. Dáng vẻ nhiệt tình mười phần này khiến anh có chút kinh ngạc, anh vừa bước qua đang định nói chuyện, thì trông thấy cúc cổ áo sơ mi của cô không biết đã bị bung ra từ khi nào, hai quả đào đầy đặn bên trong lúc ẩn lúc hiện theo động tác tay cô, nhìn vô cùng lóa mắt.
“Khụ ” Cao Thành Bắc vội vàng ho khan một tiếng ra hiệu, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng đến tận mang tai.
Thịnh Tuyết đang đắm chìm trong thế giới của mình, chưa biết trước mặt đã có thêm một người, cũng không ý thức được mình bị lộ hàng, vẫn ngồi xổm tại chỗ nhổ cỏ như đang trút giận.
Mãi cho đến khi Cao Thành Bắc liều mạng ho khan vài tiếng, cô mới phản ứng lại.
Thịnh Tuyết ngẩng đầu, nhíu mày nhìn Cao Thành Bắc “Đội trưởng, nếu anh bị ốm tốt nhất đừng đứng gần tôi như vậy, dễ lây bệnh đó.”
Cơn giận trong lòng không có nơi phát tiết, lúc này cô nhìn ai cũng không vừa mắt.
“…” Cao Thành Bắc bị mắng sửng sốt, đang định phản bác đột nhiên nhớ tới quần áo của cô vẫn chưa chỉnh tề, vì thế ngẩng cao đầu nói “Cô đứng lên trước đã rồi nói chuyện.”
Gã đàn ông chó chết kiêu ngạo này…
Thịnh Tuyết nâng cằm lên, chuẩn bị giảng đạo lý với anh “Nói chuyện không nhìn thẳng vào người khác rất không lịch sự đấy, anh không biết sao?”
Trong lòng cô thầm nghĩ, không phải chỉ là đội trưởng à? Có gì ghê gớm chứ?
Khi cô cho rằng người đàn ông trước mắt sẽ cúi đầu, đột nhiên Cao Thành Bắc ném ra một câu “Đúng là không thể nói lý”, sau đó chạy trốn mất dạng…
“Anh mới không thể nói lý Cả nhà anh đều không thể nói lý ” Thịnh Tuyết tức giận đến mức đứng bật dậy nhỏ giọng chửi thầm.
Mãi cho đến khi bóng dáng người đàn ông kia biến mất khỏi mảnh ruộng bắp này, cô mới cúi người chuẩn bị cầm cái xẻng lên đổi sang chỗ khác, tiếp tục nhổ cỏ.
Nhưng vừa cúi người ánh mắt đã va phải chiếc cúc áo vỡ tan rơi dưới đất, khiến cô choáng váng. Lúc này cô mới ý thức được bản thân vừa rồi đã lộ hàng, lại nghĩ đến biểu cảm khác thường của Cao Thành Bắc trước đó, khuôn mặt nhỏ của Thịnh Tuyết nhanh chóng đỏ lên, còn đỏ hơn cả quả Anh Đào chín trên cây…
Cup D cô vẫn luôn lấy làm tự hào, cho rằng đó là ưu điểm của mình, không ngờ có một ngày vì bộ ngực quá lớn khiến cô làm trò cười cho thiên hạ như vậy.
Sau này bảo cô phải đối mặt với Cao Thành Bắc sao đây? Giây phút ấy Thịnh Tuyết rất muốn tìm một miếng đậu hũ đâm đầu chết đi cho xong.
Hốt hoảng nhổ cỏ đến gần lúc hoàng hôn, Trang Tiểu Phương sợ cô một mình chạy lên núi tìm mèo, khi xong việc còn cố ý qua bên này gọi cô về nhà.
Thấy cô vẫn ngồi xổm dưới ruộng, không nhanh không chậm tháo găng tay ra, bà ấy vội vàng bước tới kéo giúp cô một phen, miệng còn càm ràm “Cái tính chậm chạp này của con bao giờ mới có thể sửa được? Với tốc độ này ăn phân cũng không còn nóng hổi ”
“……” Từ nhỏ Thịnh Tuyết đã được dì cô dạy cách ăn uống, cách đứng ngồi, dù trong bất kỳ tình huống nào đều phải tỏ ra ưu nhã, chỉ có như vậy sau này lớn lên mới có thể gả vào hào môn, trở thành người trên người.
Ngôn ngữ xuồng xã như Trang Tiểu Phương vừa nói, đúng là trước kia cô chưa từng nghe nói bao giờ.
“Còn ngây ngốc ở đó làm gì? Mau về nhà thôi ”
“Con còn muốn đi tìm Tiểu Thần Tài.” Thịnh Tuyết vẫn chưa quên chuyện lớn này, đối với cô mà nói, Tiểu Thần Tài có ý nghĩa không tầm thường.
“Suỵt Con nhỏ tiếng một chút ” Trang Tiểu Phương kéo ống tay áo cô, nhỏ giọng quở mắng “Nhà nước đang phá bỏ phong kiến, mau sửa cái tên ấy đi, sau này không được nói ba chữ đó nữa ”