⬅ Trước Tiếp ➡
Cao Thành Bắc chỉ vào đám thanh niên trí thức cách đó không xa, lúc ấy mấy cô gái thanh niên trí thức kia cũng đang tò mò nhìn bọn họ.
Nhóm thanh niên trí thức nữ kia là nhóm tới thôn Đại Du năm trước, đều mới thấy Thịnh Tuyết lần đầụ Trước đây qua miệng thanh niên trí thức cũ đã nghe nhắc tới tên cô, bây giờ nhìn thấy người thật mới biết, hóa ra những lời ca ngợi trước kia không hề khoa trương chút nào.
Nhìn thấy cô đứng chung một chỗ với Cao Thành Bắc, không khỏi làm bọn họ nghĩ đến lời đồn đãi trước đây, chẳng lẽ cô gái này thật sự từng đính hôn từ bé với đội trưởng Cao?
Cao Thành Bắc nghiêm túc phân công công việc, sau đó gấp không chờ nổi rời khỏi chỗ này.
Thịnh Tuyết đeo đôi bao tay cỡ lớn vừa mượn vào, ngồi xổm trên đồng ruộng bắt đầu nhổ cỏ. Thời tiết mùa hè, mới hơn mười giờ thôi đã rất nắng nóng rồi, còn chưa nhổ cỏ được bao lâu, trên trán cô đã đổ đầy mồ hôi.
Khuôn mặt nhỏ cũng bị phơi nắng đỏ rực, nhìn vô cùng mê người.
Lúc này, một cô gái tóc ngắn trong đám thanh niên trí thức chậm rãi đi về phía bên này, trên mặt cô ta nở nụ cười giả tạo khiến Thịnh Tuyết âm thầm cảnh giác.
“Chào cô, cô là đồng chí Thịnh Tuyết nhỉ?” Nữ thanh niên trí thức tóc ngắn kia mặc một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ ngăn nắp, nhìn qua rất có tinh thần.
“Đúng vậy, là tôi.” Thịnh Tuyết cũng mỉm cười nhìn về phía đối phương, lễ phép hào phóng trả lời.
Công việc thể lực bất ngờ kiểu này thật sự khiến người ta có chút ăn không tiêụ Nữ thanh niên trí thức kia qua đây, đúng lúc để cô có thể mượn cơ hội đứng dậy nghỉ một lát.
Nữ thanh niên trí thức có chút kinh ngạc với dáng vẻ tự nhiên hào phóng của Thịnh Tuyết, cô ta tự giới thiệu “Chào cô, tôi là Trương Lan.” Miệng giới thiệu, trong lòng âm thầm suy nghĩ, sao nhìn gần con nhóc nông thôn này còn giống người thành phố hơn mình thế nhỉ?
“Chào cô, tôi là Thịnh Tuyết.”
Nhìn đám cỏ dại trước mắt còn chưa nhổ được một nửa, trong lòng Thịnh Tuyết có chút sốt ruột, không biết khi nào mới có thể làm xong để về nhà ăn cơm “Cô tìm tôi có việc gì sao?”
“Nghe nói trước đây cô vào thành phố rồi, đang yên đang lành sao đột nhiên lại quay về thế?” Trương Lan nhìn dáng người trước lồi sau vểnh của Thịnh Tuyết, lại nhìn bản thân, trong lòng thầm mắng một câu “Hồ ly tinh”.
Hai người căn bản không quen biết, câu hỏi này thật sự không lễ phép. Nhưng Thịnh Tuyết vừa xuyên tới đây, không muốn gây thù chuốc oán “Nơi này là nhà tôi, nhớ cha mẹ thì về thôi.”
Có điều nén giận như vậy không phải tác phong của cô, vì thế trong đôi mắt đẹp lóe lên vẻ tinh ranh “Đồng chí, tôi vẫn chưa nhổ xong cỏ đâu, hay là chúng ta vừa nhổ cỏ vừa nói chuyện nhé?”
Đang lo không ai giúp đỡ, muốn moi được tin tức từ cô thì phải trả chút sức lao động mới được.
“Ách…… Được thôi.” Trương Lan xuống nông thôn gần một năm rồi, việc nhổ cỏ kiểu này đã làm thành thạo từ lâu, vì mục đích của mình, cô ta chỉ có thể dẹp bỏ không tình nguyện, đồng ý.
Nữ thanh niên trí thức khác cũng không biết Trương Lan chạy tới tìm Thịnh Tuyết làm gì, khi thấy cô ta nhổ cỏ giúp người ta, đều tức giận không chịu nổi. Công việc của mình còn chưa làm xong lại chạy đi làm giúp người khác, đầu óc có bệnh à?
Hai tiếng sau, cuối cùng Thịnh Tuyết cũng biết nữ thanh niên trí thức Trương Lan này đến tìm cô làm gì. Thịnh Tuyết chưa bao giờ nghĩ tới, mình vừa xuyên qua đã trở thành tình địch trong mắt người khác, nhưng cô vẫn bình tĩnh nói chuyện lập lờ, mãi cho tới khi nhổ xong cả đám cỏ Trương Lan vẫn chưa biết được sự thật.
“Cảm ơn cô đã vất vả làm việc giúp tôi.” Thịnh Tuyết tặng cho đối phương một nụ cười vô cùng chân thành “Cô đúng là người tốt.”
⬅ Trước Tiếp ➡