Chương 9
thự ngoại ô.” Trời lại bắt đầu mưa, hơi lạnh ẩm ướt như thấm vào tận xương.
Ngồi trong xe, Đàm Dụ châm một điếu thuốc, trầm ngâm liếc điện thoại.
“Anh không gửi số nhà, em không biết là căn nào.
Anh có thể gửi địa chỉ cụ thể không?” Tin nhắn của La Ý Tuyền gửi đến đã được một lúc, nhưng hắn mới mở ra xem, cũng chẳng có ý định trả lời.
Hắn cố tình không nói số nhà.
Dù khu ấy không nhiều hộ, nhưng đêm mưa tối trời, muốn tìm đúng căn cũng đủ khiến cô mệt nhoài.
Dù có hỏi bảo vệ, dò từng căn một, chắc chắn cũng phải tốn kha khá thời gian.
Cất điện thoại, hắn dùng chiếc khăn còn dính máu lau sơ vết thương.
Hắn không định đến bệnh viện, cũng chẳng muốn quay lại công ty.
Tin đính hôn vừa công bố, giờ mà dự họp thì thể nào cũng bị công kích, ồn ào khiến hắn đau đầụ Đã thông báo cho cô qua đó rồi, đợi cô về cũng chẳng sao.
Mưa xuân rả rích không dứt, như tấm lưới mịn mờ vây kín bầu trời, quện cùng sắc đêm đặc quánh, không ngừng rơi xuống.
Ẩm lạnh, u tối.
La Ý Tuyền tan làm, vội vã về nhà thu dọn.
Cô chỉ mang theo vài bộ quần áo sạch để thay, một bộ đồ ngủ, cùng mấy vật dụng rửa mặt cơ bản, rồi bắt chuyến tàu điện ngầm đi thẳng tới ngoại ô Kinh thành.
Đàm Dụ không trả lời tin nhắn, cô cũng đoán ra dụng ý của hắn, nên thức thời không hỏi thêm.
Đúng giờ tan tầm cao điểm, trên tàu điện ngầm đừng nói chỗ ngồi, ngay cả chỗ đứng yên ổn cũng hiếm hoi.
Phải đến khi rời khu trung tâm, người mới dần thưa bớt.
Không có số nhà, cô đành hỏi bảo vệ.
Có lẽ đã được Đàm Dụ dặn từ trước, bảo vệ chỉ nói qua về kiến trúc và ngoại hình biệt thự, rồi cho cô vào, chỉ đại một hướng, không dẫn đường cũng chẳng có người đón.
Một tay kéo vali, một tay cầm ô, La Ý Tuyền lầm lũi bước trong màn mưa, vừa đi vừa dò dẫm.
Xà Sơn Trang Viên là khu biệt thự xa hoa bậc nhất ngoại ô Kinh thành, được mệnh danh là “trang viên số một Kinh thành.” Khác với Thuận Viên hay La phủ ở trung tâm thành Bắc, thành Nam, dễ vương khói bụi nhân gian, Xà Sơn Trang Viên như ẩn mình trong rừng núi tĩnh mịch, tựa chốn đào nguyên ngoài thế tục.
Toàn bộ trang viên chia làm khu A và khu B, tổng cộng ba mươi tám biệt thự, diện tích hơn năm trăm mẫụ Giữa các căn cách nhau khá xa, mọi tiện ích sinh hoạt đều đầy đủ, cây cối xanh tốt, tính riêng tư cực cao.
La Ý Tuyền vòng vèo gần nửa khu, đôi chân mỏi nhừ, cánh tay kéo vali tê dại không còn chút sức, đến cả chiếc ô cũng không buồn cầm, mới tìm được căn biệt thự kiểu Pháp Fontainebleau mà bảo vệ miêu tả.
Cô nhấn chuông hai lần, chẳng bao lâu đã có người mở cửa.
Đặt hành lý xuống cửa, không kịp chỉnh lại tóc ướt, cô theo người giúp việc đi thang máy nhỏ lên tầng hai.
“A Dụ, cô La tới rồi.” Cách xưng hô buột miệng khiến La Ý Tuyền theo bản năng liếc người giúp việc thêm mấy giây, gọi thân mật đến thế, quan hệ hẳn chẳng đơn giản.
“Cô đi làm việc tiếp đi, dì Vụ” Ánh mắt Đàm Dụ từ màn hình máy tính đầy biểu đồ cổ phiếu phức tạp chuyển sang, phất tay cho dì Vu lui, cuối cùng dừng trên bóng dáng hơi nhếch nhác của La Ý Tuyền.
Tầng hai, trừ phòng hoạt động ở góc tây, toàn bộ được thông suốt, lắp kính sát đất, đó chính là phòng làm việc của Đàm Dụ.
Tường trắng