Chương 2
quen thuộc, tim bỗng run lên, bất giác siết chặt bàn tay.
Cửa mở ra, ánh sáng rực rỡ trong phòng ùa ra, chói mắt khiến cô phải chớp liên tục.
“Cô La, mời vào.” “Cảm ơn.” Phòng tổng thống này trước kia cô từng nhiều lần lui tới, bên trong bố trí sắp đặt cô đều quen thuộc.
Qua hành lang dài nơi cửa trước, tiến thêm vài bước chính là phòng khách rộng lớn.
Cô bước qua dãy hành lang uốn lượn, chậm rãi đi về phía bộ sofa ở chính giữa.
Cửa phía sau khép dần, đến khi vang lên một tiếng động khẽ, cô vừa khéo cũng dừng chân ở phòng khách.
Ngay giữa phòng khách đặt trọn bộ sofa da thật, bên dưới trải thảm thủ công dành riêng cho hoàng thất Đan Mạch.
Người đàn ông tùy ý ngả lưng trên sofa, quần tây cắt may vừa vặn bao lấy đôi chân dài, cổ áo sơ mi mở rộng, lộ rõ xương quai xanh gồ lên cùng mảng ngực trắng tinh.
Áo vest cởi bỏ tùy tiện vắt bên cạnh, La Ý Tuyền liếc một cái đã nhận ra hàng thủ công Ý, chất liệu lông dê non mềm mại.
Ngón tay hắn kẹp điếu thuốc đã hút nửa chừng, khói lượn lờ mông lung, mơ hồ hiện ra đôi mắt hoa đào câu hồn.
Trên bàn trà trước mặt là chai Tequila thượng hạng, đá trong ly vẫn chưa tan hết.
Thiếu niên năm xưa trong trẻo sạch sẽ, nay hóa thân thành một quý ngài lạnh lùng cao quý.
Sơ mi ủi phẳng không một nếp nhăn, tay áo xắn nửa chừng, cổ tay trái lộ ra chiếc đồng hồ, chính là chiếc Rolex từng được đấu giá ở Christie’s Hồng Kông hai năm trước.
Khi ấy giá chốt quy đổi hơn ba mươi bảy triệu nhân dân tệ, một con số chấn động.
Không vàng ngọc trạm trổ, chẳng thiết kế cầu kỳ, đơn giản mà sang trọng, trầm ổn kín đáo, kẻ ngoài nghề tuyệt đối chẳng nhìn ra giá trị.
La Ý Tuyền nhớ rõ, mấy năm trước sinh nhật La Ý Thần, cha cô từng muốn mua chiếc này tặng con trai, chỉ tiếc người thắng đấu giá đã sớm bán đi, đành bỏ cuộc.
Thì ra lại rơi vào tay Đàm Dụ.
Trong căn phòng rộng thênh thang, chỉ có hai người bọn họ.
Cô đứng không xa, cúi đầụ Hắn ngồi đó, ngẩng mặt nhìn cô, tĩnh lặng khiến lòng người bất an.
Cả phòng thoảng mùi hương gỗ dịu nhạt, La Ý Tuyền theo bản năng tìm quanh, ở góc tủ tivi quả nhiên thấy chiếc giá gỗ cắm hương đang tỏa khói mỏng, phân biệt kỹ mới nhận ra đó là hương từ tiểu diệp tử đàn và hoàng dương mộc.
Hương liệu được phối chế thuần thục đến mức ấy, cũng chỉ có thế gia hương liệu nhà họ Vân mới làm được.
Nghe nói nhà họ Vân ba đời trước đã nghiên cứu hương đạo, kinh doanh hương liệu, ông cụ Vân quá cố chính là thương gia hương liệu lừng lẫy thời Dân quốc.
Hương liệu của nhà họ Vân chẳng phải ai cũng mua được, khách sạn lại càng không, hẳn là Đàm Dụ tự mang đến.
“Đến rồi.” Đàm Dụ cười khẽ, kẹp tàn thuốc.
“Bên ngoài đang mưa, đi đường có bị ướt không?” Thấy La Ý Tuyền không đáp, hắn lại cất lời.
“Phải thế nào, Tam thiếu mới chịu đầu tư vào Linh Việt?” La Ý Tuyền lại hỏi lệch hướng, nhưng giọng điệu ôn hòa, cách xưng hô cũng tỏ ra hết sức cung kính.
Ánh mắt nhìn gương mặt mỉm cười đầy vẻ trêu đùa của Đàm Dụ, cô thẳng thắn nói ra.
Đàm Dụ nghe rõ lời cô, nụ cười càng sâu, hàng mi khẽ run, ngay cả nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt đào hoa cũng khẽ lay động đôi lần.
Hắn hơi cúi người, cầm lấy ly rượu trước mặt, khum tay đỡ đáy ly, mượn ánh sáng rực rỡ trong