⬅ Trước Tiếp ➡
Mãi cho đến khi tiếng xe cứu thương xa dần, những người vây xem vẫn chưa hoàn hồn lại được, những tiếng chỉ trỏ bàn luận về Cố Dạng như thể được ấn nút tạm dừng.
Những người có mặt ở đó đều có thể nghe rõ lời bác sĩ nói, những ai trước đấy chế nhạo Cố Dạng gây thêm rắc rối lúc này chỉ cảm thấy hai má nóng rát như lửa đốt.
Cũng có người không muốn để mình mất mặt, hô lên trong đám đông “Cô ta sơ cứu cho người đó chẳng phải là chuyện nên làm sao? Ai bảo cô ta va vào người ta làm gì?”
Cố Dạng còn chưa nói gì, trong đám đông đã có không ít người đứng ra, kể cả cậu thiếu niên đeo khẩu trang đen lúc trước.
“Ai nói là cô gái này va phải người ta? Mấy người đừng có ngậm máu phun người Vừa nãy tôi ở phía sau cô gái này, khi người lớn tuổi nọ loạng chà loạng choạng đi qua đây, cô gái ấy cũng định nhường đường rồi, nhưng người đó lại tình cờ ngã xuống trước mặt cô ấy ” Có một ông lão dắt chó đi dạo tức đến mức thở không ra hơi.
“Đúng thế Khí chất của cô ấy rất đặc biệt, khi đó tôi đã để ý rồi. Khi cô ấy đi đường bước đi cũng rất nhẹ nhàng uyển chuyển, căn bản không hề va vào người ta ” Cậu thiếu niên đeo khẩu trang đen cũng nói.
Những người chứng kiến toàn bộ sự việc cũng đều đứng ra làm chứng.
P/s Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ánh Kim, bấm theo dõi truyện làm động lực cho nhóm ra chương nhanh hơn nha

⬅ Trước Tiếp ➡