⬅ Trước Tiếp ➡
Ví dụ như nhạc cụ, trước khi xuyên vào truyện Cố Dạng chủ yếu học nhạc dân tộc, đàn tranh các loại, mà nguyên thân thì chủ yếu là học đàn piano.
Cố Dạng đẩy cửa phòng đàn ra, điều đầu tiên nhìn thấy không phải là nhạc cụ khắp phòng, mà là Cố Cần đang ngồi ở trước đàn piano.
Phòng đàn không bật đèn, rèm cửa được kéo kín mít, có chút u ám. Cố Cần mặc váy hai dây đen gần như hòa vào làm một với chiếc đàn màu đen sẫm, nếu như không phải có cánh tay và chiếc cổ chắc ngần của cô ấy nổi bật lên giữa màn đen, Cố Dạng cũng không thể vừa mới liếc mắt đã nhìn thấy cô ấy.
Cố Dạng khẽ cau mày lại, cảm thấy bầu không khí như vậy có chút bức bối.
Vì thế cô bèn đi qua đó kéo rèm cửa sổ ra, để lộ ra phong cảnh trời xanh mây trắng và cành lá xanh mơn mởn ở bên ngoài, ánh nắng ấm áp chiếu vào trong phòng đàn, cả căn phòng bỗng chốc sáng bừng lên.
Cố Cần ngước mắt lên nhìn cô, vẻ mặt biếng nhác nhàn nhã “Tại sao?”
Chị đại mở lời, câu hỏi ngắn gọn tưởng chừng như không đầu không đuôi, nhưng Cố Dạng lại nghe hiểu ý của cô ấy. Cố Cần đang hỏi tại sao tối qua lại từ bỏ việc hãm hại cô ấy, tại sao sáng nay lại thừa nhận mình là thiên kim giả.
P/s Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ánh Kim, bấm theo dõi truyện làm động lực cho nhóm ra chương nhanh hơn nha

⬅ Trước Tiếp ➡