"Hả?" Mai Tinh cảm thấy đầu ngón tay hơi ngứa, lúc nhìn ngón tay thì thấy một dấu vết màu xanh lá cây nhạt.
"Máu!" Mặc dù cô không bao giờ làm tổn thương sâu của mình, nhưng Mai Tinh vẫn biết rằng, dịch cơ thể của sâu có màu xanh lá. "Tại sao lại chảy máu chứ!" Không nghĩ tới, cô liền cầm sâu phân chim lên, để nó lăn một vòng thành những vết xanh trên lòng bàn tay.
------ Những hạt ẩm lớn nhỏ trên da sâu phân chim mềm mại dính vào lòng bàn tay, mát xa da thịt nhẹ nhàng, làm Mai Tinh cảm thấy rất kỳ diệu, cánh tay của cô còn hơi nổi da gà.
Có lẽ là da mới bẩm sinh chưa hoàn thiện! Cô liếm môi một cách vô thức, dùng hai ngón tay vòng qua bụng nó để nhấc nó lên khỏi lòng bàn tay.
Nếu thật sự là khiếm khuyết bẩm sinh, thì cô cũng không còn cách nào khác..
Chỉ có thể ném nó thôi.
"A!" Mai Tinh bị đau liền cúi đầu, chỉ thấy con sâu khi như có cảm ứng với suy nghĩ cô, cắn lên ngón cái của cô, cắn rách da.
"Thằng nhóc này!" Lần trầy da này lại đổi mới nhận thức của Mai Tinh về ấu trùng bướm. Theo kinh nghiệm của cô, thì không có một con nào có hàm răng chắc khỏe và ngoan cường đến mức này!
Có lẽ, chỉ là không thèm đối phó với cô thôi?
------- Cô không biết, trong nháy mắt kia, Thanh Nhai đã dồn hết linh lực để truyền vào máu thịt cô.
Cô không biết rằng, kể từ lúc này, những dục niệm của cô đã liên kết với Thanh Nhai.
Không có dục niệm, thì Thanh Nhai sao có thể đoạt tinh khí của cô được chứ?
Mai Tinh chỉ cảm thấy con ấu trùng này hoàn toàn khác biệt với những con sâu mà cô từng nuôi trước đó, cô chu môi, đặt sâu phân chim về hộp quan sát, khép nắp lại.
Sau khi kiểm tra lại các ngón tay, khớp ngón tay và lòng bàn tay đã bị ố vàng, cô nghĩ mình nên rửa tay ngay lập tức, nhưng không hiểu vì lý do gì mà cô lại không hề cử động.
Hai bàn tay hơi ướt và dính, cô nhấc hộp đựng lên để ngang tầm mắt, thấy sâu phân chim đột nhiên thèm ăn, vui vẻ nhai lá cây, không khỏi cong miệng cười.
Vẫn có thể ăn, chắc là vẫn sống được.
Nghe kỹ còn có thể nghe thấy rõ tiếng nhai thức ăn từ bên ngoài hộp.
Đói đến vậy sao?
Cô nhìn ngón tay cái bị thương, hơi thờ ơ.
Khiêu khích ( H )
Editor: La Vie Est Belle
Mai Tinh cảm thấy mình không bình thường.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Không bình thường chỗ nào thì tạm thời cô không nói được.
Ra xã hội mấy năm, sống một mình thảnh thơi tự do, 9 giờ đi làm 6 giờ về, về nhà rồi thì tự nấu bữa tối.
Sau khi ăn xong, tập yoga, xem vài tập phim, thỉnh thoảng lên mạng tám chuyện với bạn bè là kết thúc một ngày.
Nuôi sâu quan trọng nhưng cứ nhìn bọn nó lặp lại hành động tiêu hóa cũng chẳng thú vị gì, thỉnh thoảng đặt chúng vào lòng bàn tay, xem bọn chúng khỏe mạnh bò bò trên tay mình cũng đủ mãn nguyện rồi.
Cô rất quan tâm tình trạng của mỗi con, từ lúc trước và sau khi lột da, tướng ăn của chúng nó, trạng thái bài tiết.. Có khi để chúng nó ngọ nguậy trên đầu ngón tay cũng thấy kiêu ngạo như kiểu nhà tôi có con gái mới lớn.