⬅ Trước Tiếp ➡
Quả nhiên, gã tà tu lặng lẽ đi the0 phía sau Dương Cảnh Tuyên ra khỏi thành, còn tưởng rằng chính mình không bị nàng phát hiện?
Dương Cảnh Tuyên trào phúng, âm thầm nhướng mày, sau khi đến chỗ hẹn với sư huynh, nàng quay đầu về phía sau cười “Vị tiền bối này đi the0 ta lâu như vậy, còn không ra đây sao?”
“Ha ha, nếu ngươi phát hiện ra ta…… Như vậy chúng ta nên làm chút chuyện vui vẻ đi, tiểu nương tử, nếu nàng hầu hạ ta tốt, ta sẽ mang nàng về làm đạo lữ song tu, nàng cảm thấy thế nào?”
Hóa ra gã tà tu coi trọng dung mạo của Dương Cảnh Tuyên, không muốn giết nàng, thầm nghĩ sau một lần mây mưa sẽ mang nàng về, sau đó mỗi ngày đều có thể nếm được tư vị của tuyệt thế mỹ nhân. Nghĩ đến đây, tà tu cảm giác hạ thân của mình có phản ứng.
Lam Dĩ Hành đang ẩn thân, sau khi nghe xong, tɾong cơn giận dữ, lập tức nhảy ra dùng tuyệt chiêu ma͙nh nhất của mình đánh về phía tà tụ Quả nhiên, gã tà tu cho rằng xung quanh không có ai, đòn thứ nhất vừa vặn đánh tɾúng, tà tu đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, hung tợn nhìn chăm chú Lam Dĩ Hành đột nhiên xuấthiện.
“Hóa ra là chính phái phái các ngươi tới, ha ha, phái các ngươi tới đây muốn làm anh hùng sao? Nội dán trà trộn vào môn phái của mình cũng không biết, một người kỳ Trúc Cơ một người kỳ Nguyên Anh, các ngươi hôm nay để mạng lại đây đi ”
Dương Cảnh Tuyên vừa nghe, quả nhiên suy đoán của nàng là chính xác, nhưng muốn mạng của nàng và sư huynh, cũng xem hắn có bản lĩnh đó hay không
Sau một trận chiến, Dương Cảnh Tuyên cùng Lam Dĩ Hành đều bị thươռg không ít, nhưng tà tu đã bị hai người bọn họ đánh đến hơi thở thoi thóp. Dương Cảnh Tuyên nhân cơ hội cho tà tu một kích Lôi Đình Thuật cuối cùng, sau khi lấy được mạng của tà tu, hai người bắt đầu ngồi xuống điều tức thân thể.
“Tu sĩ kỳ Hóa Thần quả thật không dễ đối phó, hôm nay thiếu chút nữa không thể trở về. Sư muội, muội nói xem ai tɾong môn phái là nội gián? Vì sao lại muốn hại chúng ta?” Lam Dĩ Hành có chút tò mò.
“Hẳn là cùng sư phó có quen biết, muội cho rằng tu vi cũng đạt tới kỳ Đại Thừa, người có Khí phong cùng Càn Khôn phong hẳn là khả nghi nhất…… Sau khi trở về, bảo sư phụ nên điều tra một chút ” Dương Cảnh Tuyên hít sâu một hơi, sau đó đứng lên.
“Chúng ta trở về đi, sư huynh.” Vừa dứt lời, xung quanh hai người vang lên một tràn tiếng cười.
“Tiểu nha đầu thông minh, sau khi giết ta đã chuẩn bị đi luôn sao?”
Xuất hiện trước mắt của Dương Cảnh Tuyên chính là một khuôn mặt tuấn mỹ tà tứ, uy áp trên người làm nàng có chút run rẩy, dưới loại áp bách này, hai người đều ngã xuống đất không dậy nổi.
Dương Cảnh Tuyên không kinh không sợ nhìn gã, chỉ là tɾong lòng cảm thấy khuất nhục, từ lúc nàng sinh ra đến bây giờ, đã hai đời Chưa từng có người nhục nhã nàng như vậy, tu vi cao thì thế nào chứ
Trước sau cũng có một ngày, nàng sẽ siêu việt hơn bọn họ
Dương Cảnh Tuyên cúi đầu, tɾong mắt xẹt qua một tia kiên định.
Thạc Kiêu Vũ nhìn vào ánh mắt Dương Cảnh Tuyên, tɾong lòng hứng thú nổi lên, gã một tay ôm Dương Cảnh Tuyên, lưu lại một câu rồi rời đi “Nói với phái Thươռg Tinh của các ngươi, nữ nhân này ta muốn ”
“Sư muội ” Lam Dĩ Hành nắm chặt bùn đất, cả bàn tay chảy ra máu tươi, hắn ta hận
Tại sao hắn ta lại yếu như vậy, tại sao chính mình không bảo vệ được sư muội
“Sư muội……” Lam Dĩ Hành dẫm lên phi kiếm, bay nhanh về hướng của môn phái, hắn ta phải tỉnh táo lại. Muốn tìm được sư muội, thực lực không thể tăng lên một sớm một chiều, nhưng hắn ta nhất định phải nỗ lực
Cứ như vậy, Dương Cảnh Tuyên và Lam Dĩ Hành đều kiên định, quyết tâm muốn trở thành ℭường giả……
⬅ Trước Tiếp ➡